Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

Thơ NNB/ 99 KHÚC TẶNG LIÊN/ Bài 071, 072,073

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

NXB VĂN HỌC

THỨ TỰ: 073. Lội về thu ngâu/
072. Miền yêu / 071. Ba ngọn gió quê


073. LỘI VỀ THU NGÂU 

Chỉ quê mình mới có ngâu
Mười Rằm thông một nhịp cầu âm dương
Em ôm đầy ngực hoa buồn
Anh bưng một bát khói hương thầm thào
Hời trong cõi xá lao xao
Hồn nào cha mẹ hồn nào con em
Hương hoa không lạ không quen
Thu mọi cõi vẫn hương riêng quê mình

Âm dương miền tử miền sinh
Bao la biết sợi luân tình ở đâu
Ba cõi thông một ngày ngâu
Nhớ vàng thì nổi nhớ thau thì chìm
Lim dim trong cõi lim dim
Tay ôm vong xá mắt dìm bi ai
Cội thương nhớ chẳng nhạt phai
Phận đời Tô Thị khóc mài vào mưa

Tình yêu quầy quả ra về
Hợp tan lại hẹn ngâu kỳ năm mai
Sông quên vong nức nở cười
Bến quê thơ lại nằm ngồi hát ru
Xứ người mùa lạ lắm thu
Một cơn mưa đá trút từ sông mê
Gọi hồn da diết nhớ quê
Mượn sông mưa đá lội về thu ngâu
Seattle, 9/2011


072. MIỀN YÊU 

Tình nhủ giấu tình vào bát quái đồ
Như giấu vũ trụ vào một vuông khăn
Gọi là miền yêu
Để mang theo (theo) khắp gió mây này
Hơ hớ thoang thoang lê táo
Miền tình ôm được cắn (cắn) được
Ở trong nhau miền tình (không) không gian
Nên Seattle có thật
Như chiếc cầu phao (*) có thật
Vắt ngang sóng trắng
Bên này là đôi ta
Bên kia là Bill Gate
Như bầy chim trời đón vụn bánh mỳ
Kêu chiều đừng tắt nắng
Môi em cà phê Mỹ thật nâu
Thu Seattle và thu Hồ Tây có gì khác nhau?
Ở trong miền yêu có quá vãng
Khúc khèn chợ tình Sa Pa
Hay bài sáo tò he Văn Miếu?
Quá vãng Seattle là Underground (**) sau động đất
Hạnh và bất hạnh chôn vùi tất cả
Chỉ còn lại đôi ba vụn vỡ bảo tàng
Anh đã thấy trong hoang tưởng ấy
Chiếc nhẫn đá em tặng
Câu thơ tình em ru
Và những giọt sữa tứa ra ngọt mặn
Miền yêu nào tình không về thiên thai
Gặp bao nhiêu bao nhiêu gái trai
Ẩm ướt như mưa căng giòn như nắng
Ngôn ngữ ắp đầy lời than tiếc
Than đời chưa được yêu
Than được yêu mà yêu chưa thỏa
Than yêu say tình cạn tình
Than rồi bật cười bật khóc
Tình bay trong gió mơ hồ…

Anh đã bảo miền yêu có thật
Ôm được cắn (cắn) được
Cớ sao không nắm vào tay
Cớ sao không cắn ngập răng
Ngọt như trái bắp Mỹ
Em thẹn thùng cười
Anh chợt hiểu sao mình ngơ ngơ thế
Cần gì vẽ vời Seattle Sài Gòn Hà Nội
Nơi nào có bóng hình nhau
Nơi ấy miền tình nơi ấy vườn yêu
(*) Cầu phao bê tông nổi tiếng ở Seattle.
(**) Một đoạn phố còn xót lại dưới lòng đất sau hỏa thiêu thành phố cũ, xây lại mới.


071. BA NGỌN GIÓ QUÊ 

Sáng sáng xứ người ngồi hái gió
Sáng nay đón gió quê nhà
Con gái thức lời chào tiếc nhớ
Đêm qua con mơ ngắm sen Tây Hồ
Vừa định hái một bông thì giấc mơ bay vỡ
Giật mình gối thoảng hương thu
Cháu nội thức chào ông và nhìn cô ghen tỵ
Cô sướng thật sáng nào cũng bình minh mơ
Cháu chỉ thèm cháo chai lề hè ghế gỗ
Xều giãi trong mơ mà mơ chẳng chịu về
Bà nội thức lời chân quê
Ngày mai bên nhà là Rằm Tháng Bảy
Bên này mình có cúng không ông?
Con trai lớn ngực ôm đầy lưng mẹ
Xin mẹ dạy chúng con cúng vọng ông bà
Tôi mở tay thấy ba ngọn gió quê
Thổi rào giạt suốt triền sông Cái

Seattle 9/2011

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét