Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Thơ NNB/ 99 KHÚC TẶNG LIÊN/ Bài 084

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

NXB VĂN HỌC

THỨ TỰ: 084. Từ Thức Bơ Vơ

 

084. TỪ THỨC BƠ VƠ


Vẫn cây đa cũ con đò

  Vẫn sừng sững núi vẫn bờ dâu xanh
 
Vẫn vườn cam chín trĩu cành
 
Vẫn tre vẫn trúc vẫn tình ta yêu
  Ta đi vắng mới mấy chiều
 
Chiêm bao một giấc bay vèo lên tiên
 
Miền tiên ta sống không quen
  Sướng vui tuyệt diệt mọi niềm khổ đau
 
Nhớ quê lòng thắt ruột sầu
 
Thấy quê chỉ cách một cầu ao thu
  Mà xa vời vợi tiếng ru
 
Chân nhớ hương đất tay chờ gió đông
 
Biết ta chẳng thể nguôi lòng
 
Tửu tiên uống tiễn bồng bềnh mây đưa

Vẫn phiên chợ cũ sông trưa

  Vẫn lưng ong thắt ngọt thưa hỏi chào
 
Vẫn làn điệu ấy ca dao
  Cây đa bến nước lào xào gió chim
 
Vẫn quai thao nón ai nhìn
  Hương tiên còn chút ta dìm vào sông
  Áo quần ta lại nâu sồng
  Thỏa thê mắt lại nghe trông mặt người
  Cuộc người dài được mấy mươi
  Mà uổng tạo hóa một thời con trai
 
Không làm nên trúc nên mai
  Cũng xin là gió hát lời thiên nhiên
Ta về như buổi chiều quen
  Dạo chơi trong núi chân đem nhớ về
  Cõi tiên tỉnh ngộ cơn mê
 
Quê hương ơi gió bốn bề tay reo
Mái gianh nhà cũ liêu xiêu
  Vai ai tựa cửa mấy chiều bặt tin
 
Lạy cha lạy mẹ tội con
 
Mải vui quên lúc tiếng chim gọi về
 
Chào bầy trẻ nở xum xuê
 
Trai táo trên ngọn gái lê ngang cành
 
Chào bà con với em anh
Chào bờ dâm bụt tròng trành đỏ hoa

Nghe chào đàn chó chạy ra

Áo quần ta có gì là ngạc nhiên?
  Sao ngơ ngác những mắt nhìn
 
Lạ xa chi phải dò tìm mặt nhau
 
Sao không đáp lại một câu
 
Vênh vênh diễu võ ngầu ngầu dương oai
Chó vây tiếng sủa inh tai
 
Con bò lạnh nhạt đứng nhai nắng tàn
Rằng tôi Từ Thức...ồ ran
  Ngắt lời nghe rợn tan tan sóng cười
 
Trẻ già cười mãi không thôi
 
Chuyện đâu có chuyện lạ đời ngô nghê
Rằng tôi Từ Thức đã về
 
Già làng quắc mắt tay kề đốc gươm
 
Chuyện hoang đường quá hoang đường
 
Khùng điên sao dám vơ quàng nhận xiên
 
Tổ chúng ta đã quy tiên
 
Chiều trăm năm trước mây biền biệt trôi
  Không, rằng tôi thật rằng tôi...
 
Chợt nghe trống mõ liên hồi vang khua
Bủa vây trai gái tứ bề
Không ai nghe hết câu thề, rằng tôi

Rằng tôi Từ Thức là người

 Hôm trước dạo núi chiều vơi chưa về
 
Trộm nhìn tiên tắm sông
Áo tình tiên tặng rủ rê bay cùng
 
Cũng là muốn biết mênh mông
 
Cõi tiên lượn thử một vòng xem sao
  Cánh say mê mẩn nghiêng chao
  Tỉnh thèm đầu đã ủ vào ngực tiên
  Cõi tiên cực lạc đời tiên
 
Lâu đài như một biển sen trắng hồng
  Núi sông có có không không
 
Chân dạo cầu gió tay bồng mây thơ
 
Không cấy lúa chẳng dệt tơ
 
Không ẩm tửu hỏi cần chi bạn bè
 
Không cung đình chẳng sai nha
 
Muốn thành thánh, thánh chỉ là phong lôi
 
May rằng kịp chán cuộc vui
  Không đâu sung sướng bằng nơi ta về
 
Xin nghe xin nghe xin nghe
 
Địa đàng đích thực chính là quê hương.

Đừng rằng ta kẻ loạn ngôn

 Chê đời tiên để về trần làm dân
 
Quê nghèo vật lộn miếng ăn
 
Ngô khoai nuôi một tấm thân lưng dài
Gánh gồng mòn vẹt bờ vai
 
Vợ ta vẫn chỉ một lời thương yêu
Con ta đời lại vòng vèo
  Cái khổ theo một guồng nghèo cứ quay
 
Thì ta vẫn cứ về đây
 
Là chim chẳng sống xa bầy được đâu
Lưng dài ta bắc nên cầu
  Vai rộng ta biết thay trâu cày bừa
  Lòng buồn đã có bạn thơ
  Con chim cuốc cuốc trưa hè thôi kêu
  Ruột bầu vợ nấu canh nghêu
  Chồng chan con húp biết bao nghĩa tình
 
Qua đình trảy hội trúc xinh
 
Câu ghẹo bỏ lửng đao đình cong von
 
Cõi tiên luống những bồn chồn
Khôn nguôi niềm nhớ quê hương ta về.

Bà con lẳng lặng lắng nghe
 
Làng chiều đứng gió tứ bề âm âm
Thưa rằng trong tích hát xuân
  Có người cụ tổ hóa thành mây bay
 
Thế rồi ngày nối qua ngày
 
Không ai nhớ đã bao cây lụi tàn
 
Bà truyền cho mẹ lời xoan
Mẹ ru con khúc mây ngàn tích xưa
 
Bao năm đời đất nắng mưa
 
Đo ngắn chỉ một hư vô ngày trời
 
Rằng tôi Từ Thức rằng tôi
 
Chuyện nhân sao bỗng nực cười chuyện thiên
  Hồn chếnh choáng chân ngả nghiêng
  Ôi ta xa lạ giữa miền quê ta
 
Vẫn lồng lộng bóng mẹ cha
  Vẫn phiên chợ cũ vẫn nhà gianh xiêu
  Vẫn bụi dâm bụt hoa yêu
 
Vẫn tay trẻ nới giây diều bay lên
 Vẫn lưng trần tựa liếp phên
  Câu xoan hát đợi người tiên trở về
 
Thôi đành đành giã biệt quê
 
Cho câu hát sống ru mơ hồn người
Phận tôi Từ Thức phận tôi
 
Bơ vơ về núi làm đời gió mây...

Hà Nội 1974/Sài Gòn 2010


Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét