Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Thơ NNB/ 99 KHÚC TẶNG LIÊN/ Bài 20,21,22

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

NXB VĂN HỌC

THỨ TỰ :
020.Câu sáu câu tám/
021. Tam tầu/ 022. Lãng Du/


020. CÂU SÁU CÂU TÁM


Thơ này em tung câu sáu
Anh hứng câu tám

Câu sáu em bay cò trắng
Câu tám anh ôm tình trắng mướt bến sông xanh

Hỡi anh hỡi anh hỡi anh
Đừng hỡi anh nữa mà thành trường ca

Ta đang ngược về hôm qua
Nắng hôm nào chẳng thật thà vàng ươm

Nhưng hôm qua ở quê hương
Không gian nào có cháu con là nhà

Trăng thề đã ở rất xa
Thì anh đã ủ trăng thề vào tim

Núi Nùng đêm ấy cánh chim
Nào chim có mỏi nổi chìm cho yêu

Giận hờn anh có mang theo?
Ôi ôi ôi thuở đói nghèo sao quên

Này em này em này em
Chừng nào em còn tung câu sáu


Chừng nào anh còn hứng câu tám
Thì bến sông nao nào chẳng có cò

Tình yêu hổn hển thở thơ
Gieo cò trứng nở trắng bờ âm dương..


021. TAM TẤU


Anh ngồi cùng bạn đọc thơ
Chiều ấm bụng gió đầu đông se lạnh
Thơ run rẩy những lời có cánh
Khúc yêu mình trộn khúc thương con

Bếp lạnh khúc yêu nhìn thạp gạo
Trống không như bụng trống không
Mình nâng tiếng gọi của chồng
Thơ đến khúc cao trào pháo nổ

Khúc thương trong màn khóc mớ
Khúc yêu lạc giọng ru con
Lời ru không vui không buồn
Thơ hạ cánh đậu nghe lạnh ngắt


022. LÃNG DU

Chân đang đi bốn phương trời
Bỗng say nghiêng ngả tiếng cười hát thương
Dừng chân mượn chuyện hỏi đường
Lời không giấu nổi mắt bồn chồn yêu
 
Cớ rằng trời đổ về chiều
Xin chim mượn cánh bay theo về rừng
Lại xin mượn tổ ngả lưng
Lại xin góp gạo thổi chung một nồi

Có rồi tổ ấm đời tôi
Lãng du ngừng bước để rồi ngắm em
Ván tình đã đóng nên thuyền

Cùng ra biển nhé mời em động chèo
Chuyện rằng một lãng du yêu
Qua bao ghềnh thác vẫn niêu cơm vàng


Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 Khúc Tặng Liên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét