Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

Thơ NNB/ 99 KHÚC TẶNG LIÊN/ Bài 26,27,28


Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

NXB VĂN HỌC

THỨ TỰ :
026. Ngã Bảy/ 027.
Mùa Yêu/ 028. Tàu Điện Đêm


026. NGÃ BẢY


Hôm xưa chỉ mới ngã ba
Đã không nhận nổi ra nhà mình quen
Bây giờ ngã bảy giữa đêm
Có ai mà hỏi lời huyên thuyên đường.

Hôm qua sống giữa yêu thương
Xung quanh ùa bốn phương hồn hỏi han
Bây giờ người tưởng thật gần
Đã thành xa lắm muôn phần lạ xa.

Hôm xưa tặng một nhành hoa
Bao nhiêu rối rít như là tơ vương
Soi mình vui cả mặt gương
Tình yêu nhón một cánh chuồn chuồn bay.

Hôm xưa đi đó đi đây
Ngã ba nào cũng bàn tay chỉ đường
Sống là kẻ được yêu thương
Chân không lạc lối chân luôn tìm về.

Bây giờ một thoáng u mê
Hư không cám dỗ chán chê sự đời
Tự nhiên biến mất nguồn vui
Ngả ba ngã bảy đứng ngồi chân vân.

Anh đang lú lẫn độc thân
Tay em đâu? Gió vẫy gần vẫy xa
Lối nào anh nên đi qua
Giữa đêm ngã bảy đứng la cà đời



027. MÙA YÊU


Mùa yêu rồi đó hỡi em
  Trăng rằm đổ xuống đầy thềm giọt hoa
  Tay Trăng cởi áo tình ra
  Tung vào gió tiếng ngân nga trầu mời
 
Mùa yêu rồi đó mình ơi
 
Mỗi người chỉ có một thời thần tiên
 
Lòng anh đầy ắp hình em
 
Để khi gian khó hiện lên môi cười
  Còn em chỉ một anh thôi
  Trong thương nhớ cất thành lời hát ru
 
Âm Dương tình ngỡ trong mơ
Mùa yêu chẳng có bến bờ thời gian
  Tiệc rằm rồi cũng phải tàn
  Nhanh nhanh em kẻo huy hoàng đang trôi.


028. T
ẤU ĐIỆN ĐÊM

 Tầu chạy cuốn đêm đông
Chở độc một người khách
Gió trong khoang chật ních
Run cầm cập môi hôn

Đèn đôi ngọn lom đom
Nhợt nhạt vàng mệt mỏi
Người lái tầu thở khói
Dựng hờ cổ áo bông

Phố như một dòng sông
Tầu trôi ngang qua cửa
Leng keng chuông gọi đỗ
Khách mơ hồ xuống ga


Tầu ngược về Thụy Khuê
Lao nhanh trong giận dỗi
Tội nghiệp chuyến tầu cuối
Ch toàn là gió hoang

Tầu mất hút cuối đường
Cây rơi vài phiến lá
Tầu về ga tầu ngủ
Khách biết ga nào về?


The Night Tram

The tram was running
Rolling through the winter night
Carrying just a lone passenger
While passing gusts of wind crowded the tiny cabin
Causing the man’s cold lips to tremble

A few blurry lamps scattered here and there
Reflected tiredly their weak, yellowish light
Smoke escaped the driver’s mouth with each breath
His collar tenderly raised

The street outside was like a flowing river
And the tram a boat drifting past houses and doorways
It was time to stop when the bell rang
Cautiously, the passenger disembarked

In angry speed the tram moved once again
Pitiful and last train to ThuyKhue
Carrying none but full gusts of wild wind!

The tram vanished near the end of the road
As a few leaves fell from an adjacent tree
The tram was on the way to its station to rest
Will the passenger know how to return?
(Anh ngữ Nicholas James Steiner)


Thơ nguyễn nguyên bảy
99 KHÚC TẶNG LIÊN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét