Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016

Thơ NNB/ 99 KHÚC TẶNG LIÊN/ Bài 57

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

NXB VĂN HỌC

THỨ TỰ: 057. Tự Thuật Bốn Đoạn




057. TỰ THUẬT BỐN ĐOẠN


1. ĐOẠN CỎ


Anh y
êu em
Con cá bé xíu yêu con cá bé xíu

Giữa bể đời mênh mông

Anh yêu em
Nhành cỏ bé xíu yêu nhành cỏ bé xiu
Có xanh mỏi mắt chân trời

Anh yêu em
Tay chai sạn đêm đêm tìm vú
Vú tràn sữa ngọt nuôi con

Nói dại nếu đạn bom chia lìa đôi lứa
Bể vẫn còn, cỏ vẫn còn
Vú vẫn còn ấm nóng tay yêu..


 

2. ĐOẠN TỘI

Có một thời luật pháp
Chép ra từ miệng quan
Có một thứ luật pháp
Không xử không cần giam

Có một thứ luật pháp
Tra tấn bằng tem cơm
Có một thứ luật pháp
Sống là tự chết mòn.

Tôi phạm tội trẻ con
Luận Kiều thời chinh chiến
Biết phận mình ong kiến
Chẳng giám trách miệng quan

Tay bưng bát cơm ăn
Cố lùa và nỗi nhục
Gối tình ôm sát ngực
Cố đừng mòn sống ơi.

Còn gọi chi là đời
Sông không thuyền xuôi ngược
Vườn tình một giọng hót
Áo tình một sắc lam

Sông Hương tắm mấy lần
Cho trinh nguyên liền lại
Đành chịu thân tội lỗi
Hồn vượt ngục vườn khuya.

Vườn khuya đầy trăng khuya
Đầy những Kiều mệnh yểu
Đầy thập loại chúng sinh
Vây Nguyễn Du hạch hỏi
Bao nhiêu trống canh rồi
Đoạn trường sao chưa kết
Nguyễn Du ứa nước mắt
Dúi cho cung đàn Kiều.



3. ĐOẠN SỐNG

Mất việc Bạn cho mượn chiếc máy may
  Cấp vốn một chỉ vàng
  Vợ te te đi mua vải
  Chồng thành thợ may hiên ngang.

Áo trẻ em hàng Vi ni lông đen
  Chồng cắt may theo mẫu bìa hàng loạt
  Vợ chào bán ngọt ngào như hát
Tôm tươi dọc phố Hàng Đào.

Niềm vui nửa tháng tiêu dao
  Vi ni lông đen đã đen ngòm phố xá
  Đầu hôm vợ ôm đi một giỏ
  Khuya cõng về một giỏ ế sưng.

Chồng kiên gan sáng tạo không ngừng
  Lót bao tải áo trần hình quả trám
  Rồi trần mũ tai bèo quân giải phóng
  Rồi trần áo gió trần chăn.

Thương vợ mòn chân đi ký gửi hàng
  Học Tú Xương ơn ca cò lặn lội
  Người có lúc biết đâu ngày mai hỡi
  Khúc sông này bát ngát một tình ca.

Chở máy khâu trả bạn cười xoà
  Vàng hẹn sẽ có ngày trả đủ
  Vợ ôm con nhìn chồng cười nắc nẻ
  Trên trời máy bay Mỹ đã bay xa.


4. ĐOẠN PHÁP

Võ vẽ bấm số Tử Vi
  Trên những ngón tay tháp bút
  Đôi lời ảo phán xen đôi lời thực
  Thành lời bí ẩn Thiên Cơ
 
Lời bay nhanh theo miệng học trò
  Truyền kín đáo qua gánh xôi gánh bún
  Nơi nào cần thì lời bay đến
  Đang thời loạn lạc chiến tranh

  Thiếu gì người cầu lợi mua danh
  Cần Thiên Cơ mách bảo
  Thiếu gì kẻ buôn rừng bán núi
  Xin lời qua ải vượt quan

  Đôi khi thắp một nén nhang
  Cho máy trời huyền ảo
Gặp Lục Sát nói lời giông bão
  Chơi đao sao thoát hoạ hình đao

  Gặp Lục Bại nói lời ngọt ngào
  Vỗ về nỗi đau phận số
  Gặp Đào Hồng mắt cười mắc cở
  Đưa đò khăn gối yếm thêu

  Gặp lưỡng lộc kể đời Kiều
  Khuyên tiền bạc làm điều nhân đức
  Nghe Tử Vi bằng những lời chúc phúc
  Xác thân yên được phần hồn

Rồi sẽ giàu sang
  Rồi sẽ cửa nhà êm ấm
  Đêm sẽ qua trời sẽ sáng
  Đừng làm độc ác luỵ con

  Đừng cướp hết vui để được hết buồn
  Đến khi muốn buồn chẳng có
  Rồi và đừng cứ khoan thai như thế
Mà thành nhà tư vấn tâm linh

  Cốt cách thầy tiền bạc xem khinh
  Lộc xôi oản đủ chia cả xóm
  Túc tắc nghiệp dư lẳng lặng
  Mình hành nghề phạm pháp mình ơi

  Lạy trời Công an đừng thăm hỏi
  Mất phần xôi oản con tôi...

Hà Nội, 1972-1990

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét