Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Thơ NNB/ 99 KHÚC TẶNG LIÊN/ Bài 61,62

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

NXB VĂN HỌC

THỨ TỰ: 061, bán buồn ở chợ trời Seattle/
062. Bài tình viết chung từ vịnh Alki


062. NHẬT KÝ SEATTLE, 5

Bài Tình Vi
ết Chung Từ  Vịnh Alki

Con trai:

Ai cũng bảo ba sắc trẻ, dáng trẻ, nghĩ trẻ. Ba đã dụng thuật phong thủy nào cho kỳ diệu ấy?
Người mẹ:

Con có thấy trong tiếng cười của ba có âm trăng, có sắc trăng, có hương trăng? Ba yêu thơ, yêu trăng, rồi yêu mẹ nên thơ và tình tắm trong  trăng, mà trăng thì non đầy thành già, già chín lặn thành non. Ba bảo đấy là pháp phong thủy hoán.
Con trai:

Vậy thì con đưa điện ảnh hoán lên trăng?
Con gái:
Và con đưa mỹ thuật hoán lên trăng?
Người mẹ:

Trăng đâu có tầm thường như thế. Dù điện ảnh sinh sau đẻ muộn quyến rũ tân kỳ. Dù mỹ thuật bẩy sắc cầu vồng mê hoặc.
Nhưng trăng chỉ một chung tình với thơ mơ hồ…
Con gái:

Mẹ không yêu trăng bằng ba nhưng sao tóc mẹ xanh thế, răng mẹ trắng thế, ngực mẹ xuân thì thế, ghen ơi là ghen
Người cha:

Ngộ thiền, mẹ đã không như ba dụng quẻ phong thủy hoán mà dụng biến quẻ  thủy phong tỉnh, giật lùi nhìn lại mình, sửa mình, tu thân đức giếng
Nào, các con hãy cùng ngồi bên mẹ, ban công Hòe Nhai nhìn ra vườn hoa Hàng Đậu. Đừng chi phối thương cây sấu già mấy năm nay điếc trái. Đừng chi phối buồn cho trận mưa rào ngập đường bẩn phố. Đừng chi phối trạm biến thế góc vườn thằng nghiện co quắp chết đêm đông. Hãy thăng hoa trò truyện với tượng anh vệ quốc một tay súng trường một tay trái lựu.
Người mẹ:

Anh vệ quốc quân ấy ngày mẹ bé, anh gọi mẹ là em. Mẹ lớn lên anh gọi mẹ là chị và từ ngày mẹ sinh các con, anh ấy gọi mẹ là mẹ. Thoảng thoảng, anh xuất hồn thầm thào với mẹ, mẹ ơi, con chỉ ước ao được là con của mẹ, con thèm sống biết bao, con thèm được làm chồng, làm cha biết bao. Con muốn được ôm mẹ, con muốn được nâng lưng mẹ thẳng, con muốn tóc mẹ đừng bạc, con muốn răng mẹ đừng rụng, xin mẹ hãy sống giúp phần con để mẹ mãi xuân thì
Người cha:

Những người hy sinh thân mình cho non nước đều hóa vào phúc đức, phúc đức là tỉnh, là giếng nước, mẹ các con nhận biết điều ấy, nên dụng pháp suốt đời lau mình, sửa mình, tu thân là giếng nước, để uống mãi không cạn, vơi lại đầy, đầy không tràn...
Con gái:

Ôi nếu vậy, con sẽ trở về vườn hoa Hàng Đậu?
Con trai:

Cớ sao chúng ta không ở ngay Seattle này mà tu thân đức giếng? Nào, tất cả cùng ngồi bờ vịnh Alki ( xin đọc là Eo Kai) ta sẽ nhìn thấy toàn phần Seattle trong bình minh nắng trong hoàng hôn mưa.
Con gái:

Ôi anh, em ngộ rồi, ngộ rồi, tri ân quá khứ hay tiếp nhận hiện tại đều làm cho đời ta khỏe mạnh phải không cha?
Người cha:

 Khi đã cố hết sức thì hạnh phúc là bằng lòng, sung sướng là bằng lòng. Mô Phật.
Ngồi trước vịnh Alki mà ngộ. Chiều. Nắng chạng vạng như người say. Toàn cảnh Seattle hiện ra từ những con thuyền mộc bản các ngư phủ Seattle xưa mặc tuyết cưỡi sóng đánh cá còn vẽ lại trong tranh, đến những building nhiều trăm tầng, chục tầng, thẳng đứng như những cây buồm của đàn thuyền khủng san sát downtown nhìn ra biển
Ngối trước vinh Alki mà ngộ. Chiều xuống. Đàn ô tô cắn đuôi nhau như đàn trâu vừa xong buổi cày, như các cô thôn nữ gặt đổi công gánh lúa về làng, Seattle tan sở go home, dòng xe hối hả, hối hả đúng luật, những tiếng hello! hôn gió, những tiếng hello! tít tiếu ngôn từ sum vầy, những cánh tay bồng trĩu trẻ thơ, công kênh láu lỉnh hứa hon múa hát
Ngồi trước vịnh Alki mà ngộ. Đêm buông. Ai đi vũ trường cứ việc tung tăng xiêm áo. Ai đi bar rượu cứ việc đỏ ngầu men mặt cô đơn. Ai homelees  cứ việc nhanh chân đến nhà tế bần xí chỗ, chậm chân nhà tế bần hết chỗ, ghế gỗ công viên hết chỗ, thì vỉa hè khuất là nơi có thể né được xe tuần police
Ngồi trước vịnh Alki mà ngộ. Bình minh. Trời dát nắng trên nóc nhà, tường nhà, trên phố, trên đường, trên khắp downtown, trên lake, trên khắp Seattle, một mầu xanh cây vàng gió thiên đường. Trong thiên đường ấy, người Seattle hớn hở trở dậy, hớn hở đi làm, đi học , và cả những người homelees đeo tấm biển trước ngực xin ăn đầu đường xó chợ dựng xây thiên đường
Ngồi trước vịnh Alki mà ngộ. Người Seattle bằng lòng với Seattle hiện có. Trong bằng lòng ấy, người Seattle không khuyếch đại âm thanh của quá khứ động đất chôn vùi thành phố ghi dấu Under ground, mà tự để trong lòng góc nhớ sửa tránh quá khứ. Trong bằng lòng ấy, người Seattle tư dựng tháp Space Needle, để lên thật cao nhìn khắp mênh mông nơi nào nước hồ còn chưa xanh, nơi nào đồi núi còn chưa xanh, nhà còn chưa xanh, để sẽ cố phủ xanh mùa đời. Và trong bằng lòng ấy, người Seattle khiêm kiêu câu chuyện tình về Những
Đêm Trắng
thức yêu ( Phim Những Đêm Trắng Ở Seattle)
Ngồi trước vịnh Alki mà ngộ. Chiêm ngưỡng Seattle mà ngộ. Một ngày chưa ngộ, một tháng sẽ ngộ. Một tháng chưa ngộ, một năm sẽ ngộ. Một năm chưa ngộ một đời sẽ ngộ. Ngộ tình yêu và tự do. Ngộ ấm no và đói khổ. Ngộ thiên đường và hậu thiên đường. Ngộ hiện tại và tương lai. Ngộ nhân quả. Ngộ đức tin.
Người cha:
Để ngộ, cha đã kích hoạt thơ Dẫu không dài đời cũng trăm năm. Sao chẳng trăm năm nương cửa Phật. Bể đời khổ sao bể đời vẫn chật. Nào mấy người vào bể Như Lai?
Nghe thơ cha, mẹ cười trái chín, đứa trai hớn hở hoa, đứa gái nụ xanh mơn mởn, và cha vằng vặc Rằm, những mặt người rạng rỡ đức tin, đức tin tu thân phúc giếng, uống mãi không cạn, vơi lại đầy, đầy không tràn,mà trẻ mãi, khỏe mãi, đẹp mãi…


Seattle
26/8/2011


061. NHẬT KÝ SEATTLE, 6

Bán Bu
ồn Ở Chợ Trời Seattle


Tôi nhặt từng hạt buồn còn vương trong mắt em. Xếp cẩn thận những hạt buồn vào bị cói. Đeo lên vai. Hai vợ chồng thong thả đi chợ trời Seattle
Tôi Việt ngữ cổng chào tên chợ  Public Market là Chợ Trời. Bởi không gian, cảnh trí bán mua, người đến người đi kẻ lượn y trang một mảnh chợ trời Sài Gòn 1975, sau ngày giải phóng
Khác chăng chợ trời ở đây quá lịch sự, quá an ninh, hoa giăng mắc đầy ban công lộ chính dẫn vào cổng chợ, dòng dòng nhân văn đầy ắp những nói cười tíu tit gọi chào hoan hỉ niềm vui trảy hội.
Hai dãy sạp hàng vong veo lượn theo hình bờ vịnh, dòng người nối đuôi nhau, trôi như dòng suối nhỏ, đủ sắc mầu đầm, đủ mập ốm tây, đủ tiếng xì xồ cười nói, đủ hoa bông con trẻ ngồi trên cổ mẹ cha vừa hò reo vửa mút kem thong thả
Nông sản các farmers từ bắp rang, khoai nướng, táo vườn, đến mật ong rừng nguyên đõ. Cá ướp muối xếp như đùi con trẻ trò chơi xỉa cá mè đè cá chép, người lớn ở đây chơi trò tung hứng cá
Người Mỹ gốc, da đỏ, thổ dân, bầy những viên đá cảnh, những pho tượng gỗ đẽo gọt kỳ khu. Người Hàn bầy từng vại, từng vại kim chi. Người Spanish khoe những chiếc váy thổ cẩm, những hình lưu niệm đỏ khé như khăn các dũng nhân bò tót. Mấy chú nhóc da mầu ( thực ra là da đen, nhưng chữ đen bị coi là phân biệt chủng tộc) nhảy hip hop, người vây quanh vỗ tay vinh danh. Và đôi ba chàng Hoa, nàng Hoa, mượn dịp nhịp vỗ tay ồn ã, liến thoắng tháo chuồng ngôn ngữ tượng hình bán vịt.
Thôi thì, thượng vàng hạ cám, chẳng thiếu thức gì, kể cả thức bán mua trong Phiên Chợ Ba Tư (tên một bản nhạc) hay chợ Vòm Nga, hay chợ phiên hàng tổng, hàng tỉnh miền xuôi, chợ tình Sapa miền ngược bên ta, miễn là mọi thức bán mua gợi nhớ khởi thủy làng quê sinh tồn, phần hội nhiều hơn phần chợ.

+

Lạc lõng chưa, chúng tôi đến chợ vai quẩy bị cói hạt buồn.
Than thở chỉ vừa lóe, đã thấy cô gái da trắng, tóc vàng phủ bờ vai nõn, nhìn chằm chằm mắt  vợ tôi nài nỉ xin đôi hạt buồn.
Để làm gì? Để đêm nay, sau một ngày hội hè vui đẫm, tôi có chốn nhớ về buổi chiều đen thẫm ấy, buổi chiều định mệnh tôi xuống tầu chạy trốn Vacxava tìm đến thiên đường Mỹ. Chỉ những hạt buồn mới giúp tôi trở về gặp lại tiếc buồn đánh mất hôm qua.
Nhận những hạt buồn vợ tôi trao tặng, cô gái Ba Lan bật khóc, chân cô dẫm nát những giọt khóc trong điệu dân vũ Vacxava kể về đắng ngọt tha hương
Một chàng da nâu râu nham, bụi đời như tất cả bụi đời trên hoàn vũ, đưa vợ tôi hai tờ hai đô la (tờ tiền mệnh giá 2$ được coi là tờ tiền may mắn) sòng phẳng xin đổi hai hạt buồn.
Để làm gì? Để một hạt tôi gieo mắt tôi, một hạt tôi gieo đè khi nó ngủ. Nó là ai? Tôi khẽ hỏi. Chàng nâu cao giọng, nó là con vợ tôi, mắt nó u buồn cho tôi thương hại, và mắt tôi trĩu buồn cho đời thương tôi, tình lưới phải con vợ nứng, sướng quá hóa rồ, đêm ngày chỉ thích vui hoang
Vợ tôi thở dài, nhét trả túi chàng nâu hai tờ 2$ lucky với lời cầu may mắn
Sau anh chàng da nâu là next, next, người tiếp theo, người tiếp theo, trai gái  trẻ  già, đông lắm,nhiều lắm, nối đuôi nhau chờ đến lượt mua buồn.
Vợ tôi từ bàng hoàng kinh ngạc đến bối rối lúng túng. Người mua sau cầm đô la nhiều hơn người mua trước, từng xấp từng xấp, đang lúc ù tai hoa mắt, bỗng nghe Việt ngữ thất thanh Bớ Vợ Chồng Kia, tưởng police, khoác vội bị cói buồn, chưa kịp chạy đã một tay người nắm chặt, lôi đi
Chúng tôi lếch thếch vón theo người thanh niên Việt, kéo nhị xẩm, không mù lòa như ông xẩm bến đò Dốc Lã, chạy ra khỏi chợ, cả ba ngồi lăn đùng giữa vườn hoa thác nước

+

Buồn là đặc sản Việt cớ sao ông bà đem ra chợ trời rao bán ?
Đặc sản buồn? Mới nghe lần đầu, nghe lần đầu, bực mình quá, bực mình quá, luật phân biệt chủng tộc đâu rồi?
Người thanh niên chầm chậm nhị: Người Mỹ nhận xét người Việt không biết cười. Lý là, người Việt vừa cười xong đã ưu tư hiu hiu, lo lắng hiu hiu, ngậm ngùi hiu hiu, giận dữ hiu hiu, hiu hiu duyên cớ gì chẳng biết. Cộng đồng Việt đông dần, người Mỹ thông cảm, chia sẻ với nỗi đau chiến tranh, ngục tù, nghèo đói mà người Việt phải gánh chịu, đã không xét nét nụ cười mà vinh danh người Việt có nụ cười buồn, đặc sản buồn.
Và ngươi, vợ tôi lớn giọng, đã lấy đặc sản của đặc sản là cây nhị xẩm, cây đờn cò, để bỏ quê, để đến đây ăn mày ăn nhặt thế này sao?
Thì ông bà chẳng cũng đến đây rao bán hạt buồn?
Ta không đến đây rao bán nỗi buồn, vợ tôi chua chát, mà ta đến đây chia sẻ hạt buồn, đổi buồn trác vui, nơi đây quá nhiều vui, ai cũng vui, vui đầy tràn nên cần hạt buồn gia vị cho ly nước đời cân bằng âm dương cười khóc, mà thuận lý, mà hướng thiện, mà bền vững cõi tin chân lý.
Còn ngươi, ngươi đã xỉ nhục cây đàn cò vốn sinh ra cho người khiếm thị, lạy ông đi qua lạy bà đi lại, xót thương kẻ mù lòa, ngươi sáng mắt, ngươi còn tay còn chân, ngươi còn lưỡi, vậy mà ngươi lại mượn nỗi buồn đui mù hèn hạ đổi lấy chút dư thừa thương hại
Nhị xẩm cúi đầu câm lạnh. Rồi bỏ đi. Chúng tôi chưa kịp bỏ đi đã thấy niềm vui vây kín, hồn nhiên, tự nhiên như sóng bể vỗ về

+

Sáu giờ chiều chợ trời Seattle đóng cửa.
Năm ngoái thế, năm nay vẫn thế. Năm ngoái, ngày đông, mới ba giờ đã chạng vạng chiều. Năm nay, ngày hè, sáu giờ chiều còn chang chang nắng.
Năm ngoái đến đây bán buồn. Không ai mua. Không dám đổ xuống biển sợ cảnh sát môi trường phạt vạ. Đành gánh về nhà, con cháu nhìn ông bà sưng xỉa.
Năm nay, chỉ dám đem theo một bị cói buồn, ngờ đâu bán sạch. Mắt vợ tràn vui, trẻ gì mà trẻ thế, đong đưa gì mà đong đưa thế.
Mới hay lòng người diệu vợi hơn thời gian không gian.
Hèn chi, vợ bảo, em đang trẩy hội chợ quê mình. Váy áo tứ thân nhún đu cùng ai thế? Cười cười. Đu tình nhún bổng trời xanh…

Seattle, 29/8/2011

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét