Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Thơ NNB/ 99 KHÚC TẶNG LIÊN/ Bài 63,64

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

NXB VĂN HỌC

THỨ TỰ: 064. Chùa Việt ở Seattle/
063. Tuần trăng mật kỳ lạ.
 

064. NHẬT KÝ SEATTLE, 3
Chùa Việt Ở Seattle

Con trai tôi thường đến đây những lúc thương cha nhớ mẹ những lúc tâm hồn tròng trành những lúc không biết nên khóc hay nên hát
Chùa thấp von như chủa làng quê Việt. Thấp von không phải bởi rét mướt mà bởi chùa làng khiêm cung tu thân từ thanh nghèo bạch khổ. Chư Phật, chư Bồ tát, chư tăng tọa sát mái chùa, thắp nhang, tay người chạm tay Phật, Phật như bằng hữu, như người thân, như xóm láng giềng làng
Vườn chùa thanh tịch, cây chay trĩu những quả chay, phật thủ ngâu hoa nhắc nhở lời tịch diệt
Con đang cầu gì mà tay chắp ngực, mắt lời không chớp
Lạy Mẹ Quán Thế Âm, xin cho chúng con tam đại đồng đường. Lạy Chúa cứu thế, xin cho chúng con tam đại đồng đường. Lạy Thánh Ala, xin cho chúng con tam đại đồng đường
Con lạy thế bởi con không nhập đạo, con chỉ có đức tin, trong con linh thiêng Phật, linh thiêng Chúa hay linh thiêng Ala cũng chỉ một linh thiêng toàn năng cứu thế
Xin hãy cứu vớt cha con một đời bền gan ngộ huệ, không sân si, không thù oán, lòng chỉ nguyện sống đời tử tế
Xin hãy cứu vớt mẹ con, từ bể khổ được lên thuyền Bát Nhã, đức hy sinh dài  sông cao núi, trọn đời vú sữa nuôi con
Xin hãy cứu vớt em con tay em chỉ vừa mới hái cầm hạnh phúc
Xin cứu giúp các con con, chúng đang là những bông thu trước mùa đông tuyết băng mưa đá
Riêng lẻ chúng con thật yếu đuối. Xin cho chúng con tam đại đồng đường. Ăn mày Phật, ăn mày Bồ tát, ăn mày chúng Tăng tam đại đồng đường trong ngôi chùa Việt nhỏ mà nội lực sinh tồn vạn đại, toàn năng cứu độ chúng sinh

Trước một văn hóa lạ hoắc, một miệt rừng mênh mông, sông đã rộng còn thêm ao hồ khủng, những ngưởi Việt  nhập cư đã không hơ hoảng hoang mang, không ngã lòng khiếp sợ, đã nhanh tay dựng ngôi chủa Việt xóm, Việt làng, Việt quê để gieo trồng hạt giống đức tin
Đức tin tam đại đồng đường, cây mọc ở đất nào cũng có gốc có thân có ngọn,  cũng ra hoa kết trái, dẫu cóc ổi trần bì dâu da…dẫu nho thì cũng Phan Rang, táo nhỏ như bi cũng don don dầm đường Hà Nội
Chỉ riêng điều cầu xin tam đại đồng đường xum họp, cha và con đã khác biệt nguyện cầu, khác biệt  nào trái tim cũng ngộp
Một hớp thơ cha: Ly hương ư? Tóc bà heo may. Lưng còng ngồi se sợi gió. Nhà cha dột ai lên rừng tìm tre nứa. Canh bờ rào mẹ nấu để ai ăn. Hoa dại dại tay ai cầm. Anh đi rồi ai tặng hoa em nhỉ? Kẻ chạy trốn bọc trăm trứng mẹ. Nở thành người được chăng?
Một hớp lời con: Nguyện cầu của cha ngược về quá khứ, mộng mơ trồng lại những cây cành đã chết. Nguyện cầu của con nhìn về tương lai. Con muốn các con của con được sống làm người
Bất đồng cha con hóa giải 16 năm chưa xong
Hèn chi đã gần bốn chục năm vết thương chiến tranh Bắc Nam vẫn còn rỉ máu
Hèn chi cầu xin của các con tôi mãi mãi chỉ là ước mơ xum họp một nhà, một nhà như tam đại đức tin trong ngôi chùa Việt
Chùa thấp von như chùa làng quê ta. Thấp von không phải bởi rét mướt mà bởi chùa làng khiêm cung tu thân từ thanh nghèo bạch khổ. Chư Phật, chư Bồ tát, chư tăng tọa sát mái chùa, thắp nhang, tay người chạm tay Phật, Phật như bằng hữu, như người thân, như xóm láng giềng làng

Đấng toàn năng trong ngôi chùa Việt ở Seattle đã tiếp nhận nguyện cầu con sắp bầy cổ tích
Em gái con du học Bắc Kinh, thích yêu quê mẹ, thích yêu tranh thủy mặc, lá rụng về cội lòng chẳng chút mơ hồ phương tây
Vậy mà một người trai Mỹ, lon ton Bắc Kinh, gặp sét em gái con nhất quyết đòi thành chồng vợ.
Câu chuyện kết thúc có hậu theo sắp đặt của Đấng toàn năng em gái tôi về Seattle theo nguyện vọng của tứ thân phụ mẫu, của anh trai chị dâu, của đích tôn Kít-Cát hội nhị đại đồng đường
Anh em đã xum vầy nhị đại, mà sao con vẫn chắp tay nguyện cầu.
Này con, Đấng toàn năng nghe chuông từ mọi phía, nghe nguyện cầu từ nhiều lòng, vô tư công bằng thuận lý, không ai có thể cưỡng bức nguyện cầu
Chúng ta đang có cây gia phả ba đời. Gốc cha mẹ nơi quê làng người Việt. Thân cành các con và hoa trái các con con xum xuê trên đất Mỹ. Một cây gia phả đang có. Một cây gia phả hiện thực.
Ngôi nhà của mẹ cha rộng cửa. Con cháu của ta phải biết rộng lòng. Năm nay, ngày này, bây giờ chẳng phải tam đại chúng ta đang đồng đường trong căn nhà của con? Trên sân ngôi chùa Việt tín ngưỡng của con?
Ước mơ có giới hạn là ước mơ hiện thực. Ước mơ không giới hạn là mơ ước viển vông. Nhìn cây tam đại đồng đường nhà ta xum họp cha mẹ dụi mắt  ngỡ tưởng nằm mơ
Đấng toàn năng đang hỷ xả tươi cười
Tại sao con khóc? Đầy một sân chùa Việt trai gái trẻ già sao ai cũng khóc? Nước mắt chảy xuống Lake Washington hồng xanh trong veo. Đem theo hình bóng ngôi chùa Việt ở Seattle hồng xanh trong veo.
Nước mắt con tôi, tín ngưỡng con tôi, tam đại đồng đường tôi, những tam đại đồng đường người Việt tha hương như tôi…đang trôi về với cội nguồn.
Tháng bảy quê nhà đang mùa báo hiếu…

Seattle, 20/8/2011


063. NHẬT KÝ SEATTLE, 4
Tuần Trăng Mật Kỳ Lạ


Tôi có một giấc mơ kéo dài 40 năm. Ngày nào tôi cũng mơ thấy đám cưới với một tuần trăng mật. Kể giấc mơ này ai cũng phì cười cho là tôi nhạo báng thơ hoặc chạm mát thần kinh ảo huyễn
Duy chỉ vợ tôi tuyệt tin là có giấc mơ này, em bảo em chờ đợi giấc mơ này từng đêm, hàng đêm và em đã thấy giấc mơ theo trăng già trôi ngược lại non, đang tới đầu làng, sắp sửa chống sào bên giếng ngọc
Chiều hôm chẳng hiểu duyên cớ gì con trai tôi từ Seattle bay về quê thăm cha mẹ và một giờ sau con gái tôi cũng từ Ohio về tới.
Đứa gái ôm triệu bông hoa khoe mới hái từ thung lũng trời. Hoa nhà trời sắc mây mầu gió thơm ơi là thơm. Hoa nở ngập căn nhà cha mẹ.
Đứa trai hát xoan ghẹo sau cây rơm vàng, hát dệt rơm vàng, cong mềm một cánh thuyền trăng
Giấc mơ bật thức. Tôi dụi mắt, tôi ngỡ ngàng, giấc mơ của tôi ơi có phải thực đã về không đấy ? Vợ tôi gật đầu, đúng là thuyền trăng đêm ấy
Con trai tôi đang quỳ trước mặt. Nâng tay cha ấp vào tay mẹ. Lời nước mắt: Cha mẹ cưới nhau đi, để kịp lên thuyền hưởng tuần trăng mật.
Con gái tiếp lời anh: Cha mẹ hôn nhau đi, hôn thật lâu, thật dài, để chúng con tung mừng hoa cưới
Tôi hôn em dịu dàng. Hôn em dịu dàng. Em dịu dàng. Dịu dàng. Chúng tôi dịu dàng theo tay các con nâng bước lên thuyền trăng…

Thuyền trăng này, 40 năm trước, làm sao quên
Tàn nhang em lại thắp nhang. Thắp cùng Nam Mô. Xin Nam Mô cho được thành đàn bà. Thành đàn bà chết mới được siêu. Còn nếu chẳng may anh chết. Em mãi bế bồng giọt tình ru tụng Nam Mô
Chẳng biết Nam Mô linh thiêng thế nào. Mà thủ trưởng mềm lòng cho anh xả trại một đêm.
Anh lao như gió về em. Gặp lúc thuyền trăng đang neo trước thềm. Anh vồi vội bồng tình lên thuyền trăng. Âm dương giã gạo
Đêm ấy B52 truy sát sông Hồng. Lửa bén đến Hàng Than, Hàng Quạt. Than quạt cho lửa thêm phừng. Tiếng trẻ khóc ri dọc Hàng Bồ Hàng Cót. Thúng mủng chạy lên rừng. Mẹ hơ hải lội khắp vùng Chợ Gạo. Tem phiếu cháy rồi ruột tượng rỗng không. Ông chậm bước hỏi thăm đường Hàng Lọng. Lọng nao chống đứng lưng còng. Cha đang dập lửa Cửa Đông. Súng trường và hầm trú ẩn…
Được cối gạo này lại giã cối khác. Âm dương thậm thịch miệt mài.
Tiên đồng hát câm, Ngọc nữ múa câm. Trăng chèo tiền phương hứa tặng một thúng xôi vò, một vò rượu tăm. Trăng quan họ hậu phương hứa tặng đôi chăn em đắp, đôi chằm em đeo
Tất cả còn trong lời hứa, ngoài một khẩu trầu trăng. Trăng bảo cắn răng nhau mà giã, âm dương thậm thịch miệt mài, quết trầu đỏ thắm bờ môi, bờ môi bật khóc, vang thanh  tiếng khóc hài nhi chào đời.
Đêm ấy, trăng dù cố cũng phải già phải lặn.
Sau đêm ấy anh nhập vào dòng người trôi hồn nhiên tiền phương, dòng trôi bất tận bất tận, như con suối cái sông, nào mấy ai như anh được thành đàn ông, biết tiếng hát làm tình…Anh cắn răng dây súng tứa máu nén khóc.
Sau đêm ấy em ở lại hậu phương. Nào tay búa tay súng. Nào bài ca năm tấn. Nào đường cầy đảm đang. Nhưng thư gửi chồng em chỉ nhắc lời thao thiết, anh còn nợ em một tuần trăng mật.
Quả thật, anh còn nợ em một tuần trăng mật.

Chiến tranh đã đi qua. Thuyền trăng năm ấy vẫn chưa trở về. Và em chưa một lần nhắc anh trả nợ. Vì thế, tuần trăng mật trong anh vẫn chỉ là giấc mơ.
Anh trả nợ làm sao được, khi mà đói rét nọc đôi ta giữa sân đình, tím roi gió bầm roi nắng. Anh cởi trần đời mà cầy cuốc, mà chợ trời, mà sân si lợi lạc. Em lầm lũi lầm lũi yêu anh thương con
Anh trả nợ làm sao được khi mà danh vọng trong ngực anh vẫn gào thét, bả hư danh như cô gái đôi tám làm bộ hớ hênh nứt áo, mời gọi lên giường gạ bán cái trinh tiết chết cũng ra ma, chính chuyên chết cũng khiêng ra ngoài đồng
Anh trả nợ làm sao được  khi mà anh tưởng tượng ra thất vọng, muốn lao nát thân trên đường ray tầu hỏa, muốn trầm mình dưới nước tắm hồn vô vọng thanh cao
Giải cứu chúng ta khỏi sân si danh vọng khỏi tham nhũng kiếp khỏi trụy lạc phận lại vẫn là thuyền trăng đêm ấy, đêm trăng âm dương giã gạo, kiếp gửi thậm thịch  miệt mài.
Thuyền trăng mật mượn Rằm phép lạ. Phép lạ nhiệm mầu. Trăng cho anh trả nợ em tuần trăng mật
Thuyền trăng mặt mượn Rằm trôi về đêm trăng 40 năm trước, trôi từ Hà Nội sang Seattle
Trước lối vào khoang trăng mật bầy hai vạc than. Vạc tay phải đốt mã chiến tranh. Vạc tay trái hóa vàng sân si kiếp gửi.
Hai hàng tiên đồng ngọc nữ đón rước tình. Ngào ngạt sen Tây Hồ anh Họa hái sáng nay. Thao thảo lan rừng của Hạc. Nhương nối mạng núi Bắc. Nhơn nối mạng buồm Nam. Tuấn lỉnh kỉnh  camera to đùng như đại bác…
Tất cả đang ngẩn ngơ, ai bỗng đọc thơ trăng mật của Hoành và Phượng.
Con đường tình ta đi. Chỉ hai đứa. Một chiếc xe. Một con đường. Và bầu trời mênh mang. Những mảng hoàng hôn vàng tím. Lòng ta thấm ngập. Mênh mông sắc mầu. Từ những hoàng hôn ta đã đi qua…

Thơ dẫn đôi ta vào trăng mật của chúng mình
Xôi vò lời hứa năm xưa gánh đến kìn kìn. Rượu tăm lời hứa năm xưa vác đến kìn kìn Tay tình bóc chiếu, tay yêu đắp chăn, môi yêu thổi gió đeo chằm...
Đôi ta lại trở về đêm ấy. Trẻ như chưa bao giờ trẻ thế. Đẹp như chưa bao giờ đẹp thế. Âm dương nồng say như chưa bao giờ miệt mài nồng say thế. Giã gạo thập thình thuyền trăng
Trăng ơi, món nợ tình này lớn thế, biết làm sao trả đủ cho trăng?
Trăng cười phơi phơi. Gió cười phơi phơi. Âm dương phơi phơi tít mắt.
Vầng trăng con mắt nhìn. Như thần linh chứng giám. Mỗi khi gặp hoạn nạn. Lại nhìn vầng trăng treo. Mỗi khi tắt lửa yêu. Lại gọi trăng xin lửa. Nợ trăng chỉ trả đủ. Thủy chung yêu một đời…
Tin trăng chúng tôi đã sống tuần trăng mật suốt đời.

Seattle, 23/8/2011

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét