Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2016

Thơ NNB/ 99 KHÚC TẶNG LIÊN/ Bài 66/65

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

NXB VĂN HỌC

THỨ TỰ: 066 Nhật ký Seattle1/
065. Nhật Ký Seattle 2

066. NHẬT KÝ SEATTLE, 1
Hello!


Vì nhớ bát canh cần mà phải bay sang Mỹ
Bay bốn giờ chiều chủ nhật từ Tân Sơn Nhất. Quá cảnh khuya Taipei. Đến Seattle bảy giờ chiều chủ nhật. Nắng đang nhạt dần mệt mỏi
Hồn bay ngược, thời gian quay lại, chỉ ba tiếng đồng hồ ngày chủ nhật đã từ Việt Nam đến Mỹ. Mới hay trái đất chỉ là trái cam.
Welcome to Seattle!. Cả sân bay ríu rít hello.. Hello Hello…sóng hello sau đè sóng hello trước, tranh nhau bồng tình về home
Khác múi giờ tiệc đón bbq và rượu vang cất bằng hoan phối gái nho
Ăn uống sướng thế. Nhưng ngủ thì không thể. Chong chong ngồi ngắm trăng sao. Trăng Mỹ chín. Sao Mỹ non. Hay mắt tôi già?
Hello mắt, đồng hành cùng đêm trắng

Đêm trắng, nghĩa bóng trắng như tờ giấy. Thổi chữ vào giấy. Thổi chay
Không ra văn vần không ra văn xuôi. Chỉ thấy chữ múa chữ hát chữ hôn chữ làm tình chữ gục đầu chữ khóc
Hello những chữ là chữ. Đầy một hồn. Nghĩa đen là đầy một óc

Thế mà sáng hoe sáng hoe chỉ còn nhớ duy nhất một từ hello em
Tình đáp hello cùng một bình trà đặc như cao hổ cốt. Quà của Trời uống vào sống lại
Sống lại mà yêu. Quan trọng nhất đời này là yêu. Yêu em  Yêu một dòng sông Yêu một vườn chiều Yêu một ban mai vừa kịp thức
Hello Yêu. Thân thể như mới. Bay bổng phơi chân phơi ngực. Chỉ mong  tự vị đời sống giảng huy hoàng một chữ hello!

Hello ban mai
Sân nhà bên cô gái cặp chân dài nõn. Tay mở cửa xe. Miệng đáp hello.. Vai trần đung đưa. Nắng tươi không thể non hơn thế
Cười theo bánh xe lăn.  Hoa hai bên lối hello.. Hoa giăng cửa sổ hello.. Nhà  nhà hello.. Hoa lá hello.. Gió tỏa ran hello bay đi muôn phương
Chào đôi bạn da mầu Việt
Nơi đây chỉ có người Mỹ trắng được gọi là trắng. Còn da đen da nâu da đỏ da vàng bó chung một bó da mầu
Hello ngũ hành da. Bảy sắc cầu vồng chủng tộc. Hello Hello..
Tôi da mầu tôi đến đây được đón hello được đáp hello và rồi đây tôi sẽ mang hello về lại quê mình. Văn hóa hello đáng nên du nhập
Hello !
Thong thả đi trong hello.. Một đôi trai gái đã cũ  
Quá cũ trước một hello quá trẻ. Một ban mai quá trẻ. Một văn hóa quá trẻ
Hello không ngăn cách không gian thời gian tôn giáo sắc tộc không phân biệt trai gái lạ quen miễn là con người
Môi hello thắm như tuổi mười bảy. Hello mông trăng non. Hello vú xoài cát. Trao nhau hoa đón một ngày lành 
Tay em ôm nhiều hoa nhiều hoa như thể em vừa đọc thơ trước biển sóng xô nhau đua chen chào tặng
Anh ôm em run rẩy đôi tay cũ. Chỉ xin em một đóa hoa môi. Em khóc. Chỉ có  tiếng khóc hình như không hello.. Em chỉ nên cười để cười tự bật khóc

Anh mượn gió làm thuyền đưa em đi. Gió thật khỏe nén tiếng cười đầy môi rồi phùng thổi tiếng cười bay xa lắm
Gió Seattle thơm như hoa nhài ngọt the như chanh giây
Em mở ngực. Anh gương buồm. Thuyền đi thong thà gió trôi. Trong gió nhiều chào hello hello quá
Bỗng nghe tiếng hello đòi thuyền tình neo lại. Mời phơi mình không buông màn Tiên Dung trong nắng Seattle vang như rượu vang
Anh vuốt bùn cặp chân Tấm bao ngày mò cua bắt tép. Cặp chân sạch dần sạch dần. Nắng vang say ướp đôi chân thành ngà ngọc. Thẳng tăm như người mẫu.
Hello mẫu U70
Hello gió nắng thầm thì…

Thì thầm chuyện bốn mươi năm trước. Hà Nội trong thảm bom B52. Giữa khốc liệt chiến tranh thơ em tiên đoán ngày hòa bình Phát và Giôn vật nhau xanh triền đê cỏ. Còn anh độn được quẻ âm dương hai cõi ôm nhau tủi mừng.
Chuyện bây giờ: Anh gọi hồn Giôn từ đường 9 trở về quê hương. Hồn về. Không cười không khóc. Chỉ gọi anh ơi và ôm nhau đầy ngực. Những giọt nước mắt không già. Giôn không già. Vẫn hai mươi tuổi. Tử trận lúc hai mươi tuổi.
Trời Seattle trong như nước mắt. Nắng Seattle lịm như rượu vang. Gió Seattle thơm như hồn hoa. Giôn bật nói. Chúng ta không bao giờ (never) hello chiến tranh. Never. Never…
Hai chục năm sau chiến tranh. Con trai tôi đến Mỹ. Học người thua trận. An ủi người thua trận.

Hello con gái
Bát canh cần lựa chọn chuyến du lịch Lăn Mê Li. Ngày xưa Lăn Mê Li lăn dọc Bắc Nam vừa lăn vừa vẽ. Con lăn bằng ôtô. Từ Ohio bên đông sang Wasington bên tây. Qua 11 bang. Hello bang lúa hello bang ngô hello bang sa mạc hello bang mô tô hello những dòng sông chảy ngang chảy dọc thật dài và thật sâu thuyền gỗ thuyền sắt ngược xuôi hể hả 
Suốt một tuần dong duổi trên đường. Nhà ô tô. Quần áo cowboy. Đối chứng cơm bụi. Đối chứng khách sạn. Đối chứng thanh bình. Gieo một rừng hello ngang đất nước.
Ông bố chồng bảo: Người Mỹ như ta mơ ước một chuyến du lịch cowboy thế này mà không thể.
Bát canh cần vừa từ Việt Nam sang, thưa với bố chồng, con là họa sĩ. Con muốn vẽ nước
Mỹ của Nick chồng con chỉ bằng một chữ hello
Ông bố chồng người Mỹ hello ông bố đẻ Việt Nam. Bà mẹ chồng người Sing hello bà mẹ đẻ người Hà Nội. Tất cả lịm vào chiếc thùng gỗ sồi các cô gái chân trần đang giẫm nho hoan rượu
Chẳng biết học chữ Việt từ khi nào mà chủ rể hát: Hello ba, cả nhà ta cùng thương yêu nhau xa là nhớ gặp nhau là cười(*)

Hello hôm nay, hello cả nhà ta gặp nhau, hello cả nhà ta cùng vui, trong ba chữ cả nhà ta có hai từ  hạnh phúc
Hạnh phúc  bọc trong một chữ Hello.. Con trai gần hai chục năm ở Mỷ chỉ cốt học cho được chữ hello..Con gái vẽ chữ hello.. Con rể hát chữ hello.. Vợ ngọng líu tiếng Anh cũng Hello.. Kit và Kat hello như hát. Con dâu hello cười. Người viết những dòng nhật ký này hello cùng tiếng nức nở trong lòng
Tiếng khóc sướng đến tột cùng của cái gọi là lý tưởng cái gọi là lẽ sống mưu cầu. Lý tưởng tượng hình chim bồ câu. Lẽ sống mưu cầu tượng hình câu hát Cả  Nhà Ta Cùng Thương Yêu Nhau …Nhân loại là cả nhà. Việt Nam là cả nhà. Mỹ là cả nhà. Nhà ta là cả nhà. Nhà người là cả nhà. Hello! Cả Nhà Ta Cùng Thương Yêu Nhau Xa Là Nhớ Gặp Nhau Là Cười…
Hello! Hello! Hello!

Seattle 14/8/2011

(*) Lời một bài ca đương thời


065. NHẬT KÝ SEATTLE, 2

Seattle
Đang Thu

Seattle đang thu. Đụng Net nghe Trần Nhương gõ cửa. Chào người ngồi già đi trẻ, nhớ ấm lòng thơ, thơ nắm tay thơ đêm tưởng niệm Lãng Thanh, thu đồi mồi da tóc
Để người nhớ Sapa nhớ ruộng bậc thang. Để người nhớ Đà Lạt rừng thông hồng nắng. Để người nhớ Hà Nội thu về kéo kén heo may cỏ lau môi gió
Thu Seattle căn nhà mình ở. Triền đồi nhà bên cúc dại khỏa thân. Gợi nhớ những mùa thu Hà Nội thu nao cũng buồn.
Thu nơi xứ lạ có buồn? Bạn thơ hỏi thế.
Seattle yên ả. Nhà bát úp lẩn trong xanh cây. Gió ngồi trong ô tô lăn từ từ xuống đồi. Hai bên đường đồi cỏ hoa tíu tít. Trên đôi ba cây cao những chú quạ đen vẽ buồn bất lực.
Lúc này đã bình minh nắng. Những ngôi nhà tình còn ngủ nướng.  Những ngọn đồi tình còn ngủ nướng. Chào vợ ôm con. Parking thưa dần thưa dần. Ô tô nối đuôi nhau mềm mại
Người người đến nơi cần đến. Nơi cần đến không hoan nghênh nỗi buồn. Công việc không chứa chấp nỗi buồn.
Tất cả văn nhân thi sĩ đều phải cuốc cầy mà sống. Nên không có nỗi buồn đòi cắt củ khoai làm tư hay làm tám. Không có nỗi buồn thất thưởng. Không có những gầm ghè ngôn ngữ.
Hà Nội quá nhiều thi nhân than thở mùa thu, nên hương thu buồn
Seattle không có thi nhân than thở nỗi buồn. Chẳng có nỗi buồn nên Seattle thu như tranh vẽ
Thu Seattle bước ra từ lòng hè mát mẻ
Vừa đến Lake Washington tắm tiên với những người câu cá
Đã nghe se lạnh về đêm trong bước chân của mùa đông giục giã
Nên thu xanh hết mình cỏ. Cỏ ríu rít hoa. Thu nở hết mình cây. Lá non nào cũng đỏ. Thu nở hết mình hoa. Nắng mềm mại phủ hoa nồng nàn.
Quá ngắn quá đẹp nên thu Seattle không kịp buồn…

Seattle đang thu. Không biết bên DC thu mầu gì hở Phượng? Phượng hỏi Hoành, Hoành cười nhìn thu ngoài song cửa. Đôi chim câu  đang gù tiếng thu gọi lá phong vàng…
Sau nhiều lần đến Mỹ, tôi mới vượt qua được cái choáng của lần đầu đến Mỹ, choáng về sự khổng lồ của đất đai, của dòng sông, của xa lộ, của đàn bò, của cờ bạc và của những siêu sao.
Seattle không quá lớn so với Hà Nội cổ, không quá nhỏ so với Sài Gòn xưa. Một đôi lát cắt giống Sapa, một đôi lát cắt giống Đà Lạt. Tôi đã khoe trong thơ về Hồ Tây, Hồ Gươm, kiêu ngạo hát mùa thu Hà Nội.
Ngờ đâu Seattle có bể ngọt suốt chiều dài thành phố. Tôi gọi hồ là bể. Lake Washington buông neo những con tầu lịch và trên sóng lướt trôi những con tầu dạo
Nhà trập trùng đồi, bò cao lên đỉnh, những ngôi nhà sơn đỏ sơn xanh như hoa trên núi. Ôtô hát lên vong veo. Tôi theo xe lên đỉnh vong veo. Lên tới đỉnh tự nhiên tôi choáng ngược.
Choáng ngược vì sắc đẹp của Seattle đa phần nhân tạo.
Paris không xây trong một ngày. Seattle không xây trong một ngày. Hà Nội càng không thể xây trong một ngày để vào top 10 những thành phố không lồ thế giới. Hiện thời họ ( chẳng biết họ là ai) đang đưa Hà Nội lên thớt trời băm chặt
Mắt quen nhìn hồ mắt ngơ ngác biển. Vẻ đẹp cũ chưa phai. Vẻ đẹp mới chưa hình thành. Đất trồng đào đã hết. Những cây sấu già đã chết. Nước sông Hồng đã kiệt. 36 phố phường như chợ trời
Tôi đang đi trong hương thu yên ả Seattle mà bỗng dưng nghe lòng hát Hà Nội vùng đứng lên. (*) Bước chân người yêu nước những Nguyên Ngọc anh tôi, những Nhương, những Họa bạn tôi và những Diện những Tuấn các em tôi. Sóng người đi, sóng người trôi Quốc Ca Hát Đỏ Sông Hồng vì biển đảo Hoàng sa Trường Sa Tổ Quốc
Hương thu ấy làm sao Seattle có được.
Tôi đậu xe trước cổng chợ trời. Cô gái tóc vàng đứng ngay cổng chợ. Tự do mà anh. Không ai bắt bớ mà anh. Thiên thai mà anh. Em chỉ xin trăm đô đủ một ngày nuôi miệng.
Thu Seattle không nhiều gió. Mát từ cây núi mát ra. Thu Seattle quá nhiều hương trăng. Trăng vừa ra khỏi cửa trời là sà xuống lake. Seattle thon thả vai trần…

Hai vợ chồng tản bộ ban mai. Không gian lặng yên đến nỗi lời thì thầm cũng ngân như chuông khánh. Tĩnh lặng đến ngẩn ngơ. Ngẩn ngơ đến sợ hãi. Sợ hãi đến nỗi câu nói đùa của Nhương về một đất nước giãy chết hoang đường lại tưởng là chết thật. Ban mai cười ngào ngạt hương thu
Hương thu mát láng da thịt. Hương thu rạo rực âm dương. Ngọc nữ Tiên đồng khóc ra từ hoa cỏ
Em thốt hư từ nước Mỹ thật là vĩ đại.
Anh bảo em đừng nghĩ thế, đừng nói thế, đừng tưởng thế, mà phải hiểu nước Mỹ nhờ đâu đáng thế, là thế, được thế
Đừng tưởng người Mỹ vô thần. Thông điệp đầu năm nào Tổng Thống không vinh danh Thượng Đế, không  cầu xin Thượng Đế.
Tổng Thống không cầu xin Thượng Đế cho mình, mà cầu xin Thượng Đế cho mỗi người dân Mỹ.
Thượng Đế ấy chính là đức tin!
Đức tin made in USA cũng như đức tin tây ba lô đến Việt Nam du lịch, hành lý cõng vai, tay mở bàn đồ, chân bước tìm cái yêu cái thích cái muốn. Yêu thích muốn ấy chính là Tự Do.
Đức Tin và Tự Do là phẩm hạnh Mỹ, là đặc sản Mỹ, là người Mỹ, là nước Mỹ. Bảo vĩ đại thì nó là vĩ đại. Bảo tầm thường thì nó là tầm thường. Người Mỹ không quan tâm đến định nghĩa, không quan tâm đến đố kỵ đời, người Mỹ kiêu hãnh cờ hoa, không son phấn thêm hư từ cộng hòa hay dân chủ, độc lập hay tự do, mà chỉ giản đơn hai tiếng Hoa Kỳ
Tư duy tích cực (chữ của Hoành). Chỉ có tư duy tích cực mới công bằng chân lý, mới công bằng bẩn sạch, huy hoàng và thối tha, ta và người, hận thù và hỷ xả, bạn và bè và kẻ thù truyền kiếp
Chỉ có tư duy tích cực mới nguyện cầu được Thượng Đế đức tin. Thượng Đế đức tin đến cùng với Tự do Thượng Đế. Tôi vừa dạo thu vừa lẩm nhẩm nguyện cầu. Vợ tôi cũng nguyện cầu theo
Seattle đang thu hoa nở như là không phải nở. Mà tự nhiên thu Seattle là thế. Người Mỹ nhân tạo thu đẹp thế. Đôi vợ chồng già như trẻ lại cùng thu…

Seattle
17/8/2011

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét