Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

Thơ NNB/ 99 KHÚC TẶNG LIÊN/ Bài 085, 086,087.

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

NXB VĂN HỌC

THỨ TỰ: 087. Lục bát tuổi chiều/
086. Chat với con gái về nhà chồng/
085. Ngẫu hứng cò.

 

087. LỤC BÁT TUỔI CHIỀU

1
  Vịnh ngâm lục bát tuổi chiều
  Vè ve khoe mẽ dối điêu mình già
  Đưa võng câu lục vống ca
  Câu bát xề ngã vạ là trẻ con
  Tí mẹ miệng bú tay bòn
  Lục bát mài guốc võng mòn thời gian

2
Lại mượn lục bát liên hoan

Tóc nhuộm đen nhức răng hàn vàng hoen
Tóc nhuộm để lội hội đêm
Rằng hàn dặn vợ hầm mềm gà tơ
 
Ai chê lục bát hò vè
  Xương nhai rau ráu gọi về cỗ xưa

3
Thời ru chọn lúc đang trưa

Áo hoa dâm bụt ai vừa cởi tung
 Mắt lim dim với lạ lùng
Thức lục bát tưởng nắng mừng mưa rơi

Già làm chi vội người ơi

Để cho nắng chín thảnh thơi rồi chiều

4
Hỏi chiều nắng có đổ xiêu
Sao lưng lục bát hát nhiều tâm tư
Miệng sao kiệm một tiếng ừ
Nỡ nao mắt lại giả vờ không tinh

Lưỡi còn biết miếng ngon lành
Bát cơm chan nắng có thành canh chua


5
Lục bát cứ việc đò đưa
Sân si chi để đánh lừa rạ rơm

 
Thân già ruộng cạn úp nơm
Sao còn vỗ ngực danh bờm đòi xôi
Sức già làm chuyện tức cười
Se nắng dệt áo hỏi đời nào xong

6
 Lục bát gói trộm nắng hồng

Tưởng đêm rủ rỉ vợ chồng chia nhau
Lục bát hờn dỗi nông sâu
Sang sông phải chấp nhận câu lụy đò
Nhuộm tóc để trốn tuổi già

Lãng tai đành phải giả vờ không nghe

7
Tụm nhau lục bát vỉa hè

Ngày xưa ta giỏi bây giờ chúng ngu
Dạy con dọa một tiếng từ
Nằm võng còn bảo tương tư võng tình

Lục bát trách mắng trúc xinh

Chẳng qua tiếc trúc thời mình nay đâu


8

Lục bát chào trước hỏi sau

Vay lời thấy thuốc mượn câu thói đời

Huân chương chói lói ngực cười

Súng chuối bắn giữa chợ đời hợp tan

Nắng chiều tuy chẳng vội vàng

Cũng không rẽ dọc rẽ ngang lần mò

9
Ngộ rồi! Lục bát xuống đò
Câu lục mẹ dặn (câu) bát lò dò theo
Nắng tắt mở cánh cửa yêu
Sau cánh cửa ấy là chiều dần buông
Lục bát thắp lửa hoàng hôn
Cháy lên than đỏ nướng hồn ngô khoai


10
Lục bát này tạm thế thôi
Muốn đọc tiếp xin chờ người già xong
Già xong nắng lại non hồng
Non hồng nắng ghẹo cho bông cải vàng
Cải vàng gieo khắp đồng làng
Những câu lục bát làm sang cõi người

Sài Gòn, 5.2011


086. CHAT VỚI CON GÁI VỀ NHÀ CHỒNG

  Cho Nguyễn Lý Phương Ngọc

Chát với nhau thế này có nghiêm không, con gái?


Dạ, nghiêm
Con đang thấy trăng mẹ phủ đầy vai con
Cha ôm  trăng thì thầm lời gió
Trong đầu con giấy trắng tinh nở nụ
Chờ chép những lời cha


Vậy chúng ta cùng chát dưới hòa ca
Của trăng và gió
Yêu nhau chẳng biết thế nào là đủ nhỉ
Vái trời cho cha mãi là cha
Để hát dịu dàng cùng mẹ con vằng vặc

Cha ơi, trưa hôm qua con nghe mẹ hát
…Gả con chồng gần
Có bát canh cần nó cũng mang cho…
Con đã khóc


Đừng nhiều nước mắt thế, con yêu
Ngày mẹ theo cha đi làm vợ
Khát thèm lời ngoại hát
Mẹ thức suốt đêm ngửa mặt nhìn trời
Nghe từng thánh thót mưa rơi

Cha đã làm gì lúc ấy?

Cha đã ôm mẹ đầy một ngực

Hát rằng,
Dẫu sông tình gặp bão gặp giông
Dẫu sông tình qua ghềnh qua thác
Đôi ta mãi mãi vợ chồng…
Sao cha không hóa phép cho con được lấy chồng gần?

Trên trời có ông Tơ bà Nguyệt
Cha chỉ là cha trần tục của con thôi
Hơn một lần tôi dậy con tôi
Muốn biết vàng thau tình hãy tìm trong mắt ấy
Chỉ có tơ vàng không có tơ thau
Tơ vàng quấn cổ tay nhau
Mà thành chồng vợ
Cha biết không, Nick (*) nắm tay con thật nhẹ
Ai đã buộc chúng con trong sợi mơ hồ…

Trời đã cho sợi mơ hồ ấy

( Gái trai nào cũng được trời cho)
Trong mỗi sợi mơ hồ đều có một hạt thơ
Trong hạt thơ có duyên nhân thử thách
Gieo thế nào cho duyên nở thành cây
Ngả cây đóng một con thuyền
Thong thong sông đời thuyền yêu

Cha có đứng trên bờ cùng hát với thuyền con?

Không chỉ hát cùng con

Cha cho tiếng hát đi theo
Trăng đầu hôm là ngọn đèn dầu
Gió giông làm lửa cháy…
Cha ơi cha, sao không cho con giấc mơ cá nhẩy
Để con vượt vũ môn
Cha lại cho con giấc mơ cá vàng?

Con nói lạ chưa

Có mẹ cha nào chẳng muốn con hạnh phúc
Con chẳng đã có hơn hai mươi năm cơ cực
Cùng cha mẹ vượt vũ môn?
Đừng tưởng ta cho giấc mơ cá vàng
Là tình tung tăng hưởng sướng
Dưỡng nuôi tình là vũ môn con…
Con xa nhà lúc cha mẹ hoàng hôn
Có cách nào cha giải mã nỗi buồn?

Cha một đời tu thân cầu sống đời mình thích

Tự tin tìm hạnh phúc ở bàn tay
Tới đích đó là người đắc đạo
Nay nhìn con yêu người mình yêu
Nay tin con có bàn tay làm ra hạnh phúc
Mã buồn cha giải văn vui
Con đừng ngủ nướng ban mai
Để cha phải thức gió sang gọi nhé
Con đừng đố kỵ nhỏ nhen
Để nụ cười không là hoa hồng nhé
Con cứ là con như con đã là con
Đừng tưởng lấy chồng là đã lớn khôn
Dù ở cách xa hư cha vẫn đánh đòn

Xin cha cứ đánh thật đau

Để con biết cha còn mạnh khỏe

Mạnh khỏe vì cháu con thì cha phải cố
Cố để báo công với đấng sinh thành
Đã nuôi dậy cháu con thành người tử tế
Nghĩa đời vay trả
Dù chỉ một đồng tình cũng phải nhớ tri ân
   

Nhớ con cha nấu canh cần
Chiều đông mời mẹ con cha nhé?

Đời nào mẹ con bằng lòng ngược thế

  Mẹ sẽ nấu canh cần cho nguôi nhớ cả hai
 
Bát canh cần đời tôi
 
Gần năm chục năm rồi vẫn ngọt
 
Bát canh cần của đời con
 
Năm chục năm sau còn ngon hơn nữa nhé
 
Thôi nào canh cần Hãy rạng rỡ trước vu qui…

(*)Tên con rể tác giả
Sài Gòn, đêm 30.04.2011


085. NGẪU HỨNG CÒ 

Mình ơi mình ơi mom sông
Cây gạo nở đỏ cháy mông mênh trời
Thân cò hoa trắng đậu phơi
Như thể lửa nói những lời yêu nhau

Mình ơi nhớ trắng phau phau
Không vôi bạc dạ không mầu hương nhang
Chỉ là trắng, trắng mang mang
Đón xuân thì họa mai vàng vào thơ
Đón hạ họa sen ngẩn ngơ
Đón Thu họa cốm, chuối mơ mộng thiền
Đón đông họa rét môi em
Họa ửng cho má hóa men mưa phùn
Chân cao mình chẳng chịu lùn
Đứng trên bùn chẳng để bùn vấy lông
Ngày mình gánh nắng sang sông
Đêm vừa buông gánh đã gồng chồng con
Tép tôm là cớ để buồn
Kiếm ăn nuôi lấy cội nguồn sinh sôi
Đố ai thấu cạn buồn vui
Thời suông cò lết chân vùi tổ suông
Đố ai dám bảo sướng hơn
Cò cùng tiên tắm trăng cồn cào ghen

Mình ơi hỏi vội kẻo quên
Ai đem cò lội vào miền ca dao
Hỏi chim nao, có chim nào
Đời dân giã sống thanh cao bằng cò
Mom sông cây gạo đỏ phơ
Những bông cò trắng mơ hồ đậu bay
Mình ơi cho anh cầm tay
Cánh cò trắng thỏa đất dầy trời cao

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét