Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2016

Thơ NNB/ 99 KHÚC TẶNG LIÊN/ Bài 097, 098,099


Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN
NXB VĂN HỌC
THỨ TỰ: 097. Tôi cầu xin tôi.
098. Tôi vuông. 099. Chân Hương



099. CHÂN HƯƠNG 

Cháy rồi,cháy hết phần thơm
Chân hương đứng lặng nỗi buồn vô vi
Rồi mầu phẩm nhuộm phai đi
Dẫu chẳng còn gì vẫn đứng chân hương.. 



098. TÔI VUÔNG

Quê tôi nói gọi là ru
Mụ ru tôi nụ nở từ từ hoa
Lạ chưa chào trẻ sinh ra
Ầu ơ nào cũng...ạ ơi là tròn vuông
Mẹ tròn mà đẻ con vuông?
Vuông tôi chẳng biết nên buồn hay vui
Vuông tròn cũng thế cả thôi
Mẹ cho nút vú bú lời dân ca
Là vuông tôi vẫn lẫy bò
Là vuông chín tháng vẫn lò dò đi
Tồng ngồng trời vẫn tròn bi
Biết thẹn trời bỗng vuông y như trời
Mẹ khen con rối rít lời
Ạ ơi không chỉ ầu ơi nữa rồi
Một khi đã biết đầy vơi
Ru là thơ đấy vuông tôi đang tròn
Gặt mừng mẹ cấy mạ non 
Thơ tôi vỡ tiếng véo von si cuồng
Gió no thơ phưỡn bụng buồm
Cò đói thơ đứng thả buồn bờ ao
Bể đời nước mắt đổ vào
Nghe hoa thoang mật lòng khao khát tình
Gặp hôm trúc đứng một mình
Tôi vội đầu đình xin trúc cho vuông
Trúc cười. Sao chẳng đòi tròn?
Tròn vuông từ đó chỉ còn là tôi…

Seattle, 6/2012
 
097. TÔI CẦU XIN TÔI 

Ngày mỗi ngày tôi vắt đức tin thành sữa
Uống cùng cháu ngoại sơ sinh
Lời trăm tuổi ru cả hai ông cháu
Sáng nay đang ru bỗng cháu khóc thét
Tôi thả ngàn câu ru không thể dỗ
Kỳ lạ vừa chuyền sang tay bà cháu nín
Tôi bật ho như chưa được ho bao giờ
Ôm ngực chạm những mắt gai sầu riêng
Những mắt gai sầu riêng làm cháu tôi đau..

 Tôi ngồi úp mặt với hai kỳ tích thời hiện tại
Ly cà phê và máy laptop (*)
Google ru tôi cố chờ thêm khúc nữa
Cảm ơn Google, tôi không đầu hàng
Năm xưa gặp Từ Thức ở Rừng Tiên
Người hứa xin Tiên cho tôi sống đủ một ngày trời (**)
Cảm ơn Người Từ Thức, tôi hằng gặp trời
Lúc chính Tí trời sơ sinh đỏ hòn
Tôi vẫn pha hầu trời ly sương mai
Cảm ơn trời, bữa kia chính Ngọ
Trời nhắc tôi chỉ còn nửa ngày trời
Tôi vội lập trình 50 việc cần làm trước khi về cát bụi

Tôi cảm ơn tôi 50 việc đã làm xong
Chỉ còn ba việc nữa thôi
Sao nỡ bắt tôi thành người lỗi hứa
Tôi hứa cùng em bơi qua bể con về đến vườn người
Nắm tay nhau thung thăng trên cỏ biếc
Tình già hoan lúc trăng non
Tôi đã hứa cùng cháu con
Sum vầy dưới mái nhà lợp gianh tháng tám
Trung thu hạnh phúc đời mình
Tôi đã hứa tặng thời tôi bầu bạn
Những trích đoạn thơ nước mắt thăng hoa mưa rào
Trôi vơi những oan cuồng quá khứ
Ôi Trời xa xôi Từ Thức cũng xa xôi
Quả sầu riêng trong ngực tôi gần lắm
Cắn cười tôi cầu xin tôi…

(*) Bảo rằng, Vật chứng của văn minh nhân loại ngày nay tồn tại ngàn năm sau chỉ còn hai kỳ tích: ly cà phê và máy laptop.
(*) Bảo rằng, Một ngày trời dài bằng 100 năm ngày đất.
Seattle,6/2012

Thơ NGUYỄN NGUYÊN BẢY
99 KHÚC TẶNG LIÊN



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét