Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

PHÙNG THÀNH CHỦNG/ Chùm Văn Cực Ngắn/ 19/

CAN THO STREETS 14x14" gouache on paper, live painting, Cần Thơ Province, original by Nguyen Ly Phuong Ngoc

Tranh Phương Ngọc
 
 PHÙNG THÀNH CHỦNG
 Chùm Văn Cực Ngắn


1. Liều ?!
Trà không dư, tửu chẳng hậu. Mới vài vại bia, Lý và Sự đã người qua kẻ lại cùng nhau chém gió.
Lý :" Mấy hôm nay, tôi cứ ngẫm nghĩ mãi về ý tứ của câu tục ngữ :" Bán trời không văn tự..."
Sự :" Thì có gì mà phải ngẫm với nghĩ ! Chẳng qua là để nói về những thằng liều !"
" Nhưng liều thế là liều khôn !"
Sự cười :" Đã liều lại còn liều khôn ?!"
Lý :" Này nhé ! Thứ nhất, trời thuộc " sở hữu toàn dân" chứ không phải sở hữu của thằng bán. Thứ hai, tuy thuộc " sở hữu toàn dân" nhưng vô khứ, vô lai, vô hình, vô ảnh; lại nữa, nếu nói về tâm linh thì " trời" thuộc phạm trù " văn hóa phi vật thể". Vậy mà nó đem bán cái " sở hữu toàn dân", cái" vô khứ, vô lai, vô hình, vô ảnh" thuộc văn hóa phi vật thể, chẳng văn tự , văn khế gì ráo trọi ( bởi có văn tự thì khi bị phát hiện hoặc có người tố cáo sẽ can tội lừa đảo) ; nghĩa là bán cái không phải của mình, rủng rỉnh có tiền bỏ túi mà lại yên tâm ở ngoài vòng pháp luật ! Vậy mà, ai cũng cho như vậy là liều, nhưng theo tôi như thế là khôn ! Mà đã khôn thì không thể gọi là liều !"
Sự ngẩn ra :" Vậy như thế nào mới gọi là liều ?!"
Lý :" Cho nên ẩn ý của câu tục ngữ " Bán trời không văn tự" là không phải thằng bán mà phải nói thằng mua mới gọi là liều !"


2. Nhà thơ và kẻ trộm .
Đêm đã khuya, nhà thơ tắt đèn đi đi lại lại trong phòng, tìm cách diễn đạt một tứ thơ vừa chợt nẩy ra trong óc . Bỗng nghe tiếng cạy cửa, nhà thơ hóm hỉnh :" Chưa ngủ !"
Trộm :" Giờ này mà ông vẫn thức để làm gì thế ?"
" Thơ !"
" Vậy bao giờ ông mới đi ngủ ?"
" Khi "nó" ra !"
" Thế... " nó" đã sắp ra chưa ?"
" Chưa !"
Trộm thở dài :" Biết bao giờ cho thơ ông ra để mà tôi vào !


3. Quen mồm !
Bố vợ đến chơi. Con rể ( vốn là một bác sĩ ) mời bố ở lại dùng cơm. Vợ bưng mâm ra, anh ta chắp hai tay lại vẻ cung kính :" Thôi ! Mời bố lên tuyến trên..."


4. Cái liếc dao... !
Đang cạo mặt cho khách, bác phó vội dừng tay lại khi nhìn thấy cái cổ áo sơ mi của khách bị... " là cháy" đến nỗi... đã bóng lên vì mồ hôi (!)
" Sao bỗng dưng bác lại ngẩn người ra thế ?" - Khách ngoái lại hỏi.
Bác phó hóm hỉnh :" À, tôi đang nghĩ đến..." cái liếc dao..."


5. Nhanh hơn !
Chồng kêu bị cảm lạnh. Vợ vội vàng sai con đi mua một nghìn bạc tiền rượu về để đánh gió. Đang rên hừ hừ trong chăn, nghe thấy thế anh ta vội vàng nhổm dậy :" Mua lấy năm nghìn, ngoài xoa trong uống nhanh hơn..." 


Chùm văn cực ngắn của Phùng Thành Chủng/
Tác giả gửi bài/ vandanbnn giới thiệu




          
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét