Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2016

PHÙNG THÀNH CHỦNG/ Chùm Văn Cực Ngắn/ 23/

CAN THO STREETS 14x14" gouache on paper, live painting, Cần Thơ Province, original by Nguyen Ly Phuong Ngoc

Tranh Phương Ngọc
  PHÙNG THÀNH CHỦNG
 
 Chùm Văn Cực Ngắn

1.Lan man chuyện :" Mèo lại hoàn mèo ! "
Trong kho tàng văn học dân gian của ta có câu chuyện ngụ ngôn :" Mèo lại hoàn mèo " :
" Xưa có một ông nuôi một con mèo, nghĩ con mèo của mình khôn ngoan, tài giỏi không ai có nữa, mới đặt tên cho là : "Trời".
Một hôm có người đến chơi, thấy sự lạ, hỏi ông ấy rằng:
" Sao ông lại gọi nó là con Trời ?"
Ông ta đáp:
" Con mèo của tôi quý hóa có một, gọi nó là con mèo không được. Phải gọi nó là con "trời" mới xứng đáng, vì không ai hơn được Trời.
Người kia nói:
" Thế mây chẳng che được Trời là gì !"
Ông ta bảo:
" Thì tôi gọi nó là con Mây !"
Người kia lại nói:
" Thế nhưng gió lại đuổi được mây !"
Ông ta lại bảo:
" Thì tôi gọi nó là con Gió !"
" Thế nhưng thành lại cản được gió !"
" Thì tôi gọi nó là con Thành !"
" Thế nhưng chuột lại khoét được thành !"
" Thì tôi gọi nó là con chuột !"
" Thế nhưng mèo lại bắt được chuột !"
" Thì tôi gọi nó là con ... mèo !"
Vậy là ... mèo ... lại hoàn ... mèo ! "
Theo thuyết âm dương ngũ hành, vật chất gồm năm thể chủ yếu là: Kim, Môc, Thủy, Hỏa, Thổ ; năm thể (gọi là ngũ hành) có tương sinh:
Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc, Mộc sinh hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim.
Có tương khắc:
Kim khắc Mộc, Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy, Thủy khắc Hỏa, Hỏa khắc Kim.
Trong sinh có khắc, trong khắc có sinh:
Kim khắc Mộc nhưng Kim lại sinh Thủy là cái sinh ra Mộc.
Hỏa sinh Thổ nhưng Hỏa lại khắc Kim là cái mà Thổ sinh ra...
Quan hệ sinh, khắc giữa các "hành" là mối quan hệ qua lại có tính biện chứng : Khắc nhờ có sinh mà không bất cập ; ngược lại, sinh nhờ có khắc để khỏi đi đến chỗ thái quá. Cả hai vừa thúc đẩy, vừa chiết giảm, vừa nương tựa vừa kiềm giữ, tác động và điều chỉnh lẫn nhau để cùng tồn tại.
Trở lại câu chuyện ngụ ngôn :" Mèo lại hoàn mèo", chúng ta nhận được từ bức thông điệp của tác giả một bài học có ý nghĩa sâu sắc về triết lý nhân sinh:
1. Phải gọi tên sự vật đúng với bản chất của nó.
2. Vật nào chỗ ấy, đều có vị trí của mình. Đứng đúng vị trí của mình là thuận, ngược lại là nghịch.
3. Quan hệ sinh, khắc, chế, hóa trong giới tự nhiên là một tất yếu để tồn tại. Với ý nghĩa ấy, mọi vật đều bình đẳng, không cái gì có thể đứng ngoài, đứng trên (mà không chịu) sự "điều chỉnh" của nó ; kể cả đó là... Trời !


2. Ai hơn ?

Bố trách:
" Sao lúc nào con cũng cứ hấp tấp như bị ma đuổi ?!"
Con cúi đầu không nói gì.
Mấy hôm sau thấy bố vừa đi vừa chạy, con hỏi:
" Ai đuổi bố thế ?"
Bố ngoái đầu lại nhăn nhó:
" Tào ... Tháo !"
Thằng con vẫn chưa chịu:
" Bố ơi, thế ...ma với Tào Tháo ai hơn ?"


3. Làm ... hũ còn hơn !

Vợ bảo chồng (vốn là một đệ tử trung thành của Lưu Linh) đào một cái hố để hạ thổ hũ rượu thuốc vừa ngâm. Đào xong, chồng gọi vợ ra rồi nhảy xuống hố (đã được đào sâu ngập đầu người):
" Nếu phải chờ đủ ba tháng mười ngày thà anh làm hũ còn hơn..."


4. Sao lại thế kia ?!

Có anh được mời ăn cỗ, lấy giày để đi nhưng ... xỏ mãi không được !
" Sao lại thế kia ?!"
Nghe vợ hỏi, mới nhận ra chân còn đang đi dép, anh ta ngượng quá nhưng vẫn cãi cố:
" Không đi cả dép đến đấy lấy gì rửa chân ?!"


5. Đi ... ngang !

Mẹ dạy con học:
" Con cua tám cẳng hai càng
chẳng đi mà lại bò ngang cả ngày..."
Thằng con uể oải đọc theo, bất chợt ngẩng lên thấy bố (đã say sỉn) đang về, nó ngừng đọc chỉ tay bảo mẹ:
" Kìa, mẹ ơi ! Bố cũng đi ngang..."


 Văn cực ngắn của Phùng Thành Chủng/ Tác giả gửi bài



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét