Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

SÁCH TBT 7 PHẦN: THƠ NGƯỜI THƠ ĐƯƠNG THỜI / Thơ Nguyễn Văn Tài/ Đang Biên tập.

 

SÁCH TBT 7
 PHẦN: THƠ NGƯỜI THƠ ĐƯƠNG THỜI
 
Thơ NGUYỄN VĂN TÀI

THẦM THÌ VỚI CỬU LONG

1.
Cứ hiền dịu nhé  ! Cửu Long
Ta đâu phải kẻ bạc lòng cố hương
Ngày về thấm lệ  trên sông
Dòng đời xin nhuộm xuống dòng sử-thi
Cứ nhè nhẹ  mà trôi đi
Cứ chầm chậm với những gì ngày xưa
Ngọt ngào như  mỗi giọt mưa
Khi rơi xuống hóa vần thơ sông Tiền.
2.
Ghé dùm ta một bến riêng
Vùng thương nhớ đó vợ hiền hát ru
“ Anh về học lấy chữ Nhu
Chín trăng em đợi, mười thu em chờ…” *
Ghé dùm ta một bến mơ
Ngày gian khó đó cánh cò hóa thân
“ Cánh cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo nuôi chồng, tiếng khóc nỉ non…” *
3.
Cứ là vậy nhé  ! Cửu Long
Cứ bao dung những tấm lòng thương quê
Cứ bao dung những chuyến về
Cho sông lắng đọng bốn bề phù-sa
Bốn bề- cây trái bao la…
Ta cùng sông
Sông cùng ta
Thầm thì …!
----------------------------------------------------------
*Ca dao phổ biến ở Tiền-Giang.


TÀO LAO TRÊN BẾN CHIỀU

Ghé đây một lát thôi mà
Vẩn vơ, rồi chúng mình qua kiếp người
Ví dầu mai mốt chia phôi
Người xuống đất, kẻ lên trời cũng vui.

Bồi hồi, giọt nắng chiều rơi
Vấn vương, cánh lục bình trôi giữa dòng
Bọt bèo chìm nổi long đong
Khi tan lúc hợp lòng-vòng bến mê.

Xót thương cái trượng-phu-hề
Chưa chi đến tuổi-về-quê mất rồi
Buồn cười sau một cuộc chơi
Chỉ còn lại chúng mình nơi…(nơi nầy)!

Chiều chiều
Hai bóng người say
Tào lao
Rồi cạn một ngày trần gian ./.


NGỦ Ở QUÁN NGHÈO

Ngủ ngồi như con…cù lần
Mặc nhiên quán xá, tịnh tâm giữa đời
Vắn dài bao chuyện buồn ơi
Cứ theo mưa rụng bên trời lạnh căm.

Ai gần gũi, ai xa xăm ?
Ai tâm huyết, ai mưu toan lọc lừa ?
Quán nghèo
Độc ẩm chát chua…
Bao nhiêu ly nữa cho vừa đê mê.

Ai phản trắc, ai hẹn thề ?
Hãy trao nhau để mang về cõi xa
Bao giờ…
Nhân thế trổ hoa
Sao chiều nay
Chỉ mình ta
Đợi chờ…?


ĐÊM TRẦN TÌNH

Khi trong ta có cuộc đời
Là đôi lúc suốt đêm ngồi trầm ngâm
Râu đâm hoang dã trên cằm
Vì mai cuộc sống cũng thầm bon chen.

Khi đời ta có đời em
Và đời con nữa rất thèm mộng mơ
Đôi dòng lục bát là thơ
Ru em quên những thờ ơ phũ phàng.

Khi em ta gọi là Nàng
Ừ ! nàng tiên xuống trần gian thật rồi
Sớm khuya lòng đỡ bồi hồi
Cho ta phàm tục yêu đời dài lâu..

Khi trong ta có niềm đau
Là đêm thao thức tựa đầu vai em
Đâu màu áo lụa trinh nguyên
Ngàn thương tiếc buổi bình yên ban đầu.

Lỡ mai tóc điểm hai màu
Giấc mơ chồng vợ bạc đầu còn yêu
Lòng ta tình có bao nhiêu
Trời đêm nay mọc sao nhiều phía em.


ĐÔI KHI GIỮA ĐỜI

Đôi khi ta cũng chạnh lòng
Cảm thương vố cớ, lặng buồn vô can
Chuyện thật thà, chuyện dối gian
Chuyện tà đạo, chuyện từ tâm giữa đời…

Đôi khi ta bất động ngồi
Nghe người năm cũ buông lời búa dao
Ậm ừ hai tiếng tình sâu
Cho dòng mật đắng trôi vào tâm can.

Đêm mơ màng đỉnh phù vân
Bên kia sườn dốc ta dần hiểu ta
Vốn từ cát bụi sinh ra
Thì hề chi giọt mưa sa cuối trời.

Đôi khi ta cũng bật cười
Ru trăng hát gió thương thời mộng mơ
Tiếc thầm một chặng đường thơ
Chưa tròn vẹn đã bất ngờ phai tan.


LỜI RU TRÊN VAI EM

Ngược xuôi, xuôi ngược dòng đời
Mấy yêu thương đã cạn lời phù du
Trên đường đến chốn nghìn thu
Vai em điểm tựa. Buồn ru nỗi buồn

Thôi quên đi những giận hờn
Thôi quên đi những dị thường thế nhân
Ta là của một tiền căn
Em từ trong một định phần. Thế thôi!

Lên cao xuống thấp chơi vơi…
Bờ vai em ngát hương người tình chung
Ôi! ta tỉnh mộng anh hùng
Bon chen một thủa nẻo dừng từ đây

Đất trời trên một bờ vai
Và ta an phận đêm này cùng em
Ngỡ ngàng áo nhuộm sương đêm
Ngờ đâu nước mắt tận niềm ái ân.


UỐNG RƯỢU VỚI NGƯỜI YÊU

Dòng đời
Em khóc câu lầm lạc
Ta cũng mòn hơi mộng hải hồ
Quán rượu chiều mưa, chai rượu chát…
Tình buồn ru lại một giấc mơ.

Mơ nhé !
Dẫu trời long đất lở
Nhằm gì, ta kẻ lắm đa đoan
Nhân duyên dẫu mấy đường tan vỡ
Nhằm gì, em đã lắm phủ phàng.

Mơ nhé !
Đây đò xưa bến cũ
Qua thời bèo dạt với mây trôi
Rong rêu sót lại mùa bão dữ
Ấp ủ làm hoa đẹp giữa đời.

Rượu chát
Hay vì mưa lất phất
Mịt mùng hư ảo tóc em bay
Môi xưa dẫu nhạt màu ngây ngất
Vẫn ngọt ngào sao! hớp rượu nầy.
Hãy uống cùng ta chiều biệt xứ
 
Biệt niềm nhân thế để yêu em.

Thơ Nguyễn Văn tài/ Trúc Linh Lan đọc chọn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét