Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

SÁCH TBT 7/ PHẦN: THƠ NGƯỜI THƠ ĐƯƠNG THỜI/ Thơ Dương Thành Phát/ đang biên tập

 


SÁCH TBT 7

PHẦN: THƠ NGƯỜI THƠ ĐƯƠNG THỜI 
Thơ DƯƠNG THÀNH PHÁT



CÂU ĐÊM


Những khớp xương duỗi dài không chạm nổi đêm

Con dế đong tiếng mình trên triền cỏ ướt,
Người ta câu nhau bằng trò mất được
Bóng tối trở mình rên rỉ chạm va.

Những miếng phao dài cột lưới ngồi trông
Những miệng chài dài thơm mùi giọng lưỡi,
Những đàn người dài con nào mắc lưới?
Bàn tay khô cong xót dại tượng hình.

Những cô đơn ngồi bó gối nguyên thinh
Chẳng đuổi xô theo tiếng cần giật ngược,
Lưỡi câu móc hầu tự mình kéo trượt
Con cá câu mình bằng những vẩy tanh.

Những miếng mồi tròn lặng lẽ lăn nhanh
Những cú đớp tròn không gài sắc nhọn,
Những toan tính tròn bấm tay đếm ngón
Đêm đứng giữa trò ba kẻ câu nhau.



 CON MỒI


Kí tự chập chững bò trên kẽ ngón tay
Như lá khoét cành mà mở mắt,
Nhìn đóa hoa đương đẹp
Tự hoài nghi sự ân sủng của mùa.

Người ta bàn nhiều về câu chuyện được thua
Chừa riêng mình ra, bẻ cong tháng ngày đong bằng mồ hôi và bụi
Tiếng thở dài cõng buổi chiều thừa nắng
Gió lười thổi
Và người ta cũng lười yêu.

Ngã giá cuộc chuyện trò: đánh đổi được bao nhiêu?
Lời nói thành mồi câu
Uốn lưỡi quăng chờ cá
Kỉ niệm cũ được đan thành lưới
Giăng sẵn chờ sự rung động vấp va.

Khi bóng hình quen chỉ còn là một lớp da
Kí ức cũ cũng tới hồi mục nát
Câu thăm hỏi chỉ chực rào
Giương bẫy
Ôi! Bao năm vẫn kiếp một con mồi.



 MỖI GÓC NHÌN MỖI KHÁC


Gọt ngọn cỏ màu đêm
Hạt bụi thèm quay về trước khi là ngọc
Đâu phải lỗi lầm nào cũng là ngu ngốc
Nếu mình biết đổi thành bài học cho mai.

Bàn tay
Bàn tay
Bàn tay
Nâng tấm lụa thơm, nắm đám củi khô cũng là da thịt
Mềm mịn hồng hồng, sạm đen thẹo dài chi chít
Đổi chỗ chắc gì không tốt bằng nhau?

Câu ca ngày nào trèo cao ngã đau
Chẳng ai giữ mình gam màu nguyên mãi được
Dần cũng thành bức tranh trừu tượng
Của gã họa sĩ cuộc đời.

Thèm được lần ngây dại để thảnh thơi
Mà quên rằng dại ngây là khi mình nhớ nhất
Gom quá khứ là việc làm thường nhật
Nước mắt là thói quen.

Với tình yêu này mình có thể vẹn nguyên
Trong mắt người kia mình là người thua cuộc
Đánh ghen chi đời nỗi buồn nhiều khi tự chuốc
Góc nhìn lệch màu ai chịu hiểu cho nhau?

Liệu sau này có giống hôm nay?
Có còn là bản thân, hay bắt đầu biến chất
Điều làm sợ ghê có khi nào lại làm vui đến ngất
Chán chường!

Góc nhìn hợt hời như kẻ thiếu tình thương
Yêu kẻ khác mình có phải là quá khó?



 ĐỘC BẢN MÙA

(tặng Phạm Nguyễn)

Ai nhặt mắt em ép vào trang vở
Như phượng cuối mùa rơi rát phố cong,
Đôi mắt đỏ trong lòng em không giấu
Ngón tay thon đeo chiếc nhẫn gánh gồng.

Mưa níu gót ướt nhòe bông hồng nhỏ
Lá thư dài không đủ để che chung,
Chiều nghiêng vội vụn buồn rơi chạm ngõ
Bóng xe anh đi khuất nẻo ngập ngừng.

Phố có xa đi mãi bước cũng dừng
Lá rơi nhanh phải chăng không ai đợi?
Em xõa tóc vơi  ngày buông như thở
Gió trở chiều lùa sợi nhớ rong chơi.

Mắt môi gầy hóa xác ve phơi
Trút tiếng hát trọn mùa đong cho đủ,
Mình về nơi đâu? Vù vù gió gởi
Mây chuyển trăm lần, mưa chỉ một mà thôi.



 MẶT TRỜI


Mặt trời có màu đỏ
Người khác bảo rằng nó màu chàm
Cái quyền cao hơn khiến người ta không thể nào phủ nhận
Ơi mặt trời có buồn không?

Tia sáng đấm vào mặt người
Vết sẹo dài bỏng nắng
Đi nhặt rát nóng đắp bồi lắp vào chỗ khuyết cạn dòng nước mắt
Nghe ngày rưng rưng.

Lời bẻ cong đường chiếu buổi sáng trừng
Khoét ánh mắt mặt trời long lên vì giận
Bằng nùi giấy gán vào giá trị
Bắt nắng uốn thân chảy theo suy tính của riêng mình.

Ơi mặt trời! Ơi mặt trời!
Sự lãng mạn có mùi tiền nghe sao mà độc đoán
Lặn hụp trong chuỗi ngày dài chảy mồ hôi lạc đường vì lời hứa
Sự ngợi ca mang tính bầy đàn
Mặt trời một mình ngọn lửa mồ côi
Bị bàn tay che còn một nửa.

Đời đốt mình cháy cho ánh sáng loài người
Loài người quên sự hy sinh, coi đó thành bổn phận
Cả tia nắng cũng bắt làm nô lệ
Phục dịch mưu mô.

Sáng hôm nay ngoài cửa sổ nhấp nhô
Trời đẫm nắng hay là đầy nước mắt?
Mặt trời đã không còn màu đỏ
Đáng sợ thay đã có màu chàm.


 Thơ Dương Thành Phát/ Trúc Linh Lan đọc chọn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét