Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

SÁCH TBT 7 PHẦN: THƠ NGƯỜI THƠ ĐƯƠNG THỜI / Thơ Phan Lạc Nhân/ Đang Biên tập.

 
SÁCH TBT 7
 PHẦN: THƠ NGƯỜI THƠ ĐƯƠNG THỜI
 
Thơ PHAN LẠC NHÂN


XUÂN PHAI

 
Xuân phai ư? Em buồn làm chi!
Mùa đã Giêng, Hai tình còn lẳng.
Tạ ơn trời còn cho giọt ấm,
Ta còn nhau đang thì Thu Đông.

Xuân phai ư? Từng phai trăm năm
Lạ lẫm chi, xoay vần ngày tháng,
Đời đẹp dưới mắt em lãng mạn
Mở lòng ra xuân lắm diệu kỳ.

Xuân phai! Nên chăng buồn đôi khi?
Mai đào tàn, hạ bừng sắc phượng,
Thử sống đi như người rộng lượng
Mở lòng ra, mở cả xuân thì.

Xuân phai ư? Em buồn làm chi!
Đời dẫu suối khe cùng mộng sự
Ủ dùm anh hương yêu mùa cũ
Cho tình phiêu còn chốn quay về.

25.3.2013*


GÓP NHẶT 

Ở xa về anh nhìn gót chân em.

Thấu nỗi truân chuyên dài theo vết nứt
Cầm tay nhau, em đếm thầm cơ cực
Phủ xuống đời anh mấy lớp chai sần!

May mà còn chút tình mong manh,
Chút mật sót, từ trái đời chát đắng
Chắt chiu đi! Ít ngọt ngào đằm thắm
Trải đông già hoá trân trọng chồi xuân.

Ở xa về, anh góp nhặt bình yên
Từ gót chân trần, từ đôi tay sạm
Tung hê nốt, những luỵ phiền quanh quẩn
Đoá vô ưu bừng nở, dẫu muộn màng.

24.3.1996.


CHẲNG CŨNG SƯỚNG SAO? 

Tỉa tót cội mai tuỳ theo sở thích,

Ư ử độc ngâm câu thơ quên biệt,
Buông thả phù trầm, chì chiết
Chẳng cũng sướng sao?

Bước vô nhà nghe tiếng trách yêu,
Vẫn giọng tình nhân ba mươi năm trước,
Bỗng thấy mình giàu thiệt!
Chẳng cũng sướng sao?

Văng vẵng ngoài sân thảm giọng ai cầu
Dốc trăm bạc đem cho người khổ lạ,
Lộn túi, rỗng rang hể hả.
Chẳng cũng sướng sao?

Trưa hè bừng giấc, ríu rít sẻ reo
Ngoảnh thấy phong lan mãn khai đang độ,
Giàu có, nợ nần, sạch sổ.
Chẳng cũng sướng sao?

Nhấp chén rượu suông, hứng giọt nắng chiều
Nhớ thuở sông hồ tửu hào thịnh soạn
Đã trải ngọt, bùi, cay, đắng!
Chẳng cũng sướng sao?

Đêm nằm chung giường, nịnh vợ mấy câu
Ngắm nụ cười xưa nhiều năm mơ ước.
Thấu đáo nghĩa tình là một
Chẳng cũng sướng sao?

2003*


LÊN NÚI CẤM 

Ngày tí tách
Lạnh thấu lòng người
Rượu vừa nặng mặt
Buồn khôn vơi !
Ba lô lại quàng vai
Chắc tay đi gậy trúc
Ve râm ran đầu vực
Chiêu hồn khách lãng du
Nắng quái còn kịp gửi chút thu
Đến vàng rực vạt đồi Thiên Tuế
Nghe đâu đây thật khẽ
Bước phế hưng lặng lẽ vào đêm !
Chùa Phật Lớn trăng lên
Rừng núi thoắt mênh mông
Lòng người cũng nhẹ tênh
Gió rắc vàng xuống mặt hồ sương khói
Lấp lánh màu xưa huyền thoại
Thuở nhọc nhằn cha ông mở cõi
Điệp trùng trọng địa sơn linh
Thèm thư lòng theo trọn thời kinh
Điện Bồ Hong sừng sững đón bình minh
Nắng vàng gieo khắp lối
Mây xa quàng vai núi
Ta ngỡ  ngàng trên đỉnh phù vân
Cõi người sao chật chội mong manh
Mãi quẩn quanh theo dòng chìm nổi
Lên non mõi gối
Xuống núi chồn chân
Uổng một thời đáy nước mò trăng.

01.10.2012.


ĐÊM GIÁNG SINH Ở TÀU HƠI 

Anh đón Giáng sinh giữa lòng Tàu Hơi
Điếu thuốc mồ côi chuyền tay năm đứa,
Đêm không trăng, đèn phải nhờ ánh lửa
Soi ly rượu khan, sưởi nỗi tình hoài.

Anh ở đây vừa bén tình người,
Vừa nghe được nhịp buồn vui chân đất
Vừa biết được có màu-vàng-cơ-cực
Của nước phèn in trên từng móng chân.

Chính nơi nầy anh thấy lại chiến tranh
Qua mấy thân dừa hằn sâu vết đạn
Mảnh vườn hoang cỏ tràn lối nắng
Mái nhà tranh chưa kịp ấm hơi người.

Cũng nơi đây anh chợt hiểu lẽ đời
Một yên vui đổi bằng mười khốn khó
Muốn sum vầy phải qua bao cách trở
Như tình anh và em,
Một cuộc tình ta không dễ gì quên.

Tàu Hơi, giáng sinh 1991.


GỬI VÀ GIỮ 

Gởi lại em mấy món trang hoàng,
Ví dụ như: Cấp bằng, địa vị.
Những thứ, theo anh, khả dĩ
Làm cho ta luôn thấy nhọc nhằn.

Gởi lại em mấy món trang hoàng,
Ví dụ như: Bạc tiền, danh vọng.
Những thứ, theo anh, dễ hỏng
Làm cho ta thường trực muộn phiền.

Gởi lại em mấy món trang hoàng
Ví dụ như: Nhân danh, phong cách
Những thứ, theo anh, không thật
Chỉ khiến ta vờ vịt, vong thân.

Giữ lại đây chút ít cho mình
Đại khái như : Yêu thương, san sẻ
Những thứ, theo anh, có thể
Cho ta vui mỗi chặng hành trình.

Giữ lại đây chút ít cho mình
Đại khái như: Ái từ, trắc ẩn
Những thứ, theo anh thể nhận
Cho niềm vui đến cuối hành trình.

 13.3.2012.


Thơ Phan Lạc Nhân/ Trúc Linh Lan đọc chọn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét