Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

SÁCH TBT 7/ PHẦN: THƠ NGƯỜI THƠ ĐƯƠNG THỜI/ Thơ Minh Nguyệt/ đang biên tập

 


SÁCH TBT 7

PHẦN: THƠ NGƯỜI THƠ ĐƯƠNG THỜI 
Thơ MiNH NGUYỆT



QUÊ MẸ

Đã lâu rồi con vẫn chưa về
Quê mẹ xa có cánh diều biêng biếc
Bờ tre xanh chiếc cầu tre mấy nhịp
Đợi con về bông bí nở vàng chưa?

Tháng năm dài đời mẹ nắng mưa
Nên tóc sớm nhuộm màu lau trắng
Quê nhà bao năm con xa vắng
Mắt mẹ buồn trông chiếc lá vàng rơi

Con đi xa biền biệt phương trời
Đêm nhớ mẹ nhớ canh gà xao xác
Con như cánh lục bình phiêu bạt
Mong một ngày trở lại quê xưa

Nhìn nắng tươi nguyên roi rói cánh đồng xa
Lúa chín thơm mẹ phơi vàng sân trước
Sáo sậu về đậu cầu ao bến nước
Khói bếp chiều thơm vai áo mẹ tôi

Trắng cánh cò mang nỗi nhớ xa xôi
Chợt nghe thèm nước sông quê mẹ
Ngọt phù sa thắm tình xứ sở
Vời vợi lòng thương nhớ quá mẹ ơi !.!


CÓ MỘT MÙA THU

Có một mùa thu hoa cúc nở
Em xa màu nhớ tóc mây phai
Giọt nắng bâng khuâng vàng trăn trở
Bên sông hiu hắt bóng thu gầy

Lạc mất hương xưa đêm nhiều gió
Về chốn xa nào bỏ lại thu
Để cúc bên hiên chiều quên nở
Để lá vườn xanh nhớ một người

Em đi khuyết nửa vầng trăng lạnh
Khuyết nửa mùa thu, khuyết nửa đời
Ta về với một trời lận đận
Bến vắng gọi đò sông chơi vơi

Cúc đã vàng rồi ta nhớ em
Mùa thu lá úa rụng bên thềm
Ta vẫn nguyên màu thương nhớ cũ
Trót rớt xuân thì trong mắt em


CÁNH VÕNG NGÀY THƠ

Tôi lớn lên trong tiếng ru hời
Câu ca dao từ lòng nôi mẹ
Giấc ngủ thơm mùi hoa chanh nở
Trong vườn trưa cánh võng ầu ơ

Nào biết gì đâu ngày ấy tuổi thơ
Nỗi buồn mẹ giấu trong câu ca dao cũ
Vai áo bạc một đời lam lũ
Khói bếp chiều cay mắt mẹ tôi

Tôi ra đi bỏ lại tiếng ru hời
Để hiu hắt bến sông chiều mẹ đợi
Bên vườn xưa tháng ngày xa vời vợi
Mẹ đong đầy bao nỗi nhớ mong

Rồi hôm nay tôi về lại dòng sông
Tôi về lại cuối mùa hoa chanh nở
Ôi ! vườn cũ tiếng ru không còn nữa
Mẹ đâu rồi?
Tôi đứng giữa nhớ thương?!..

Tôi về đây trên bến nước chiều buồn
Con sông cũ vẫn bên bồi bên lở
Hoa chanh thơm ngát tình xứ sở
Tóc bạc rồi sao vẫn thấy mồ côi..


HƯƠNG ỔI NGÀY XƯA

Chân ta bước trên lối mòn vườn cũ
Nghe mơ hồ tiếng chim hót ngày xưa
Nắng chiều nghiêng trên cành ổi cuối mùa
Còn sót lại hương vườn thơm trái chín

Trở lại vườn xưa lòng thổn thức
Sắt se buồn cái lạnh tàn đông
Hoa lục bình nở tím dòng sông
Tiếng bìm bịp gọi nhau chiều nước lớn 

Chia tay nhau vào mùa ổi chín
Lời hẹn hò  theo dòng nước trôi xa
Em về đâu giờ còn lại mình ta
Để hoa tím lục bình càng thêm tím

Hương ổi ngày xưa còn thơm lắm
Vẫn từng chiều ai hát “Lý qua cầu”
Ta gọi em lồng lộng sông sâu
Chỉ nghe tiếng bìm bịp kêu nước lớn…

Thơ Minh Nguyệt/ Trúc Linh Lan đọc chọn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét