Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

Thơ NGUYỄN XUÂN NHA/ đăng ký tham gia sách Vườn Năm Nhà

CHEO 20x16" gouache on paper, Vietnam Folk Opera (Hát Chèo), original by Nguyen Ly Phuong Ngoc



Thơ NGUYỄN XUÂN NHA
 
đăng ký tham gia sách Vườn Năm Nhà

Bài 1
TRĂNG SÁNG TẬN NƠI NÀO


Những mối tình không thành đi xa
Những mối tình không thành trở lại
Vầng trăng xưa ủ mật sắc hoa vàng

 Duyên tình cờ góp lại chuyện trăm năm

Tóc nàng vờn bay trong gió
Trên đồi xưa nàng ơi tay nắm tay

Duyên tình cờ góp lại chuyện trăm năm
Em về đâu sau ngày ô cửa mở
Ánh mắt ta quyện nhau
Ánh mắt đắm say không nói lời tiễn biệt

Ngày qua ngày- qua kỷ niệm
Người đi xa trẻ mãi
Lời yêu, ta chưa hết
Chuyện trăm năm trăng sáng tận nơi nào…




Bài2
LẠC DÒNG KÝ ỨC


Trên dòng sông hữu hạn
Đầy những con thuyền buông neo
Biển cả thì mênh mông
Em bảo đời em bình dị
Em không sợ hãi…

Nơi kí ức thẳm sâu của anh – em tồn tại
Em như vầng trăng bơi qua bầu trời một thuở còn thơ
Em bảo gần anh em đẹp nhất!
Và em mỉm cười
Nụ cười rười rượi
Nụ cười em giết chết bao niềm vui nhỏ bé đời anh

Rồi…ngày và đêm đi qua
Đi qua – những tình yêu đẹp nhất.
Anh chờ đợi, anh vùng vẫy, và anh bất lực.
Chỉ còn biển hôm nay mênh mông vỗ sóng
Chỉ còn trăng ngày xưa kỷ niệm ánh vàng
Và trên dòng sông hữu hạn
Đầy những con thuyền buông neo…


Bài 3
TRẺ CHĂN TRÂU


Trẻ chăn trâu
Mỗi ngày thêm đơn độc
Dưới ánh chiều vàng nhiệt đới
Và trên những bức tranh Đông Hồ
Chúng như cái bóng
Còn đâu…dĩ vãng
Diều thả lưng trâu chơi trận giả trên đồng

Trẻ chăn trâu
Có người nay thành bộ trưởng
Tướng lĩnh
Giáo sư
Tiến sĩ
Danh nhân…
Có người nay thành ông lão
Thều thào kể chuyện mục đồng.

Trẻ chăn trâu
Lặng lẽ tiến vào quá khứ
Ngược chiều nền văn minh lúa nước
Bầy trâu kéo cày thủng thẳng theo sau.


Bài 4
HÀNH TRANG


Những mảnh trời tròn trăng không về nữa
Ta tựa vào niềm vui chờ đợi sẽ đến sẽ đi
Em bé bỏng của ta xưa giờ không thế nữa
Em rực rỡ của ta xưa giờ không thế nữa

Những người nhiều bạc vàng dựng nhà cao
Dưới mặt trời kiêu hãnh
Gió tầm cao lùa lạnh cứng những mảng tường gạch men ốp lát
Gió tầm cao không đủ ấm tim người
Và khi chiều xuống buông màn sương mỏng
Họ trở lại ngôi nhà soi mình vào gương
Ánh đèn nê-ông sáng quá làm lộ những đuôi mắt chân chim
Từng thấy đâu đây trên gương mặt người khác
Một ngày dần qua.

Đã đến lúc con người thấu hiểu cả ngày mai
Kịp nhận ra hanh phúc không trọn vẹn
Ta vì niềm vui chờ đợi!
Không thể níu kéo tháng năm đã mất
Có bông hoa cuối ngày khoe sắc lúc hoàng hôn.


Bài 5
HÀNH TRÌNH


Cuộc kiếm tìm mệt mỏi từ lâu lắm
Rừng sâu vắng lối mòn
Tóc họ dần tàn theo màu lá

Sơn lâm động lòng trắc ẩn
Tháng năm qua tặng hoa thứ nhất
Tháng năm này tặng hoa thứ hai

Không đẹp lòng
Hành trình tiếp tục ;
Thiếu sáng
Rừng hoang vu
Đâu đây vẳng tiếng gầm dã thú…


Bài 6
HẠNH PHÚC KHÉP MỞ


Một ngày nặng lo buồn rồi cũng qua
Ta kéo em vào cạnh bên tìm giấc ngủ

Giấc mơ đêm của em gặp lại người tình xưa
Em vô tình kể lại
Một nụ hôn của riêng em làm ta chợt buồn

Cửa nhà đóng kín
Trăng sao không lọt vào
Ta còn nghe trong đêm tối
Những lời yêu run rẩy
Của ngàn xưa
Như từ một thế giới khác
Đang về theo giấc mơ riêng !

Thơ Nguyễn Xuân Nha/ Tác giả gửi bài

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét