Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

Thơ NGUYỄN TIẾN LỘC đăng ký sách thơ Vườn Năm Nhà/ đamh biên tập/ 11-15/



Thơ NGUYỄN TIẾN LỘC
 
đăng ký sách thơ Vườn Năm Nhà/ đamh biên tập/ 11-15/

 

11. TUYẾT ĐẦU MÙA
 
“Hoa tuyết rơi đầy trong mắt em”

 
Có tự  bao giờ mà tuyết cứ rơi
 
Trắng cả hoàng hôn, trắng xóa đất trời
 
Ở tự nơi nào mà tuyết đến đây
 
Ngọn ngành tình yêu từ đâu em nhỉ.

 
Bông tuyết đầu mùa, ôi ngỡ ngàng sao
 
Như cái hôn đầu không bao giờ trở lại

 
Tuyết rơi đầy...Tuyết sẽ còn rơi mãi
 
Để dệt cho em một tấm khăn choàng
 
Để dệt khăn choàng tuyết sẽ còn rơi
 
Như em bên anh sẽ nói bao lời
 
Để nắm được bàn tay em nóng bỏng
 
Để khi tuyết rơi có em bên cạnh
 
Và tuyết trùm trắng xóa em anh
 
Em cũng là bông tuyết của anh
 
Bay bay mãi trong hồn anh sâu thẳm
 
Để suốt đời anh ngỡ ngàng trống vắng
 
Trước cái hôn đầu em chưa hề trao
 
Mùa đông, mùa xuân qua đi rất mau
 
Mỗi năm chỉ một lần tuyết đến


 
12. MI NGHIÊNG

 
Gặp nhau
 
Anh nhìn em như con hổ rình mồi
 
Em nhìn anh như con mèo ngái ngủ
 
Nét mi em nghiêng như một cánh diều
 
Trong chiều tắt gió
 
Trời, Đất lặng im

 
Chia tay
 
Em ngoảnh nhìn nơi xa xăm vô định
 
Dấu đi một nỗi niềm

 
Một cánh chim trời
 
Vụt bay từ nét mi nghiêng


 
13. NHỮNG CHUYẾN TÀU

 
Nhìn những chuyến tàu đi
 
Thấy lòng mình se lại
 
Liệu những người ra đi
 
Mai ai người trở lại

 
Nhìn những chuyến tàu về
 
Lòng vẫn đầy hoang dại
 
Trong những người trở lại
 
Ai người đến thăm ta

 
Thế mà em và ta
 
Vừa không đi không đến
 
Không là bờ là bến
 
Giữa thời gian phôi pha

 
N.Y 03/2013


 
14. NGÀY  GIỖ

 
Em trai tôi đột ngột trở về
 
Chiếc mũ cối sùm sụp trên đầu
 
Bộ quần áo mầu cỏ úa
 
Rộng thùng thình
 
Giống như ngày lên đường

 
Em trai tôi đặt ba-lô trên giường
 
Mẹ tôi từ dưới bếp chạy lên quáng quàng
 
Ôm chầm lấy con, nước mắt lưng tròng
 
Em trai tôi không nói gì.

 
Em trai tôi treo mũ lên tường
 
Em gái tôi nhảy vội qua giường
 
Ôm lấy anh khóc thút thít
 
Em trai tôi không nói gì.

 
Bố tôi nắm chặt tay em  lắc lắc,
 
Nhìn sâu vào đôi mắt em, ngỡ ngàng.
 
Em trai tôi không nói gì

 
Tôi thắp lên một nén nhang
 
Cắm vào bát hương
 
Em trai tôi biến mất

 
N.Y 2/3 /2007


 
15. PHỐ  GA

 
Tôi ở phố ga khi chưa có đường
 
Về nhà mình phải vòng vèo qua nhà hàng xóm
 
Đêm đêm
 
Những đoàn tàu chuyển quân ra trận
 
Khăn tay người yêu vẫy trắng đoàn tàu

 
Hàng xóm của tôi là bác thợ may
 
Ông già về hưu, bà nội trợ…
 
Ngày nghỉ mời nhau bát nước chè tươi
 
Bàn chuyện miền Nam ngày mai giải phóng
 
Quên đi mọi nỗi nhọc nhằn

 
Bây giờ trở lại phố ga
 
Quán xá đông vui
 
Người lớn trẻ con đều khác
 
Tôi đi tìm ông Ba mù bán lạc rang
 
Tự đánh cờ tướng qua ngày
 
Ông vẫn ngồi trên thềm ga
 
Dáng người như tượng
 
Hòm lạc rang chểnh mảng
 
Ông ngóng từng chuyến tàu từ Nam ra
 
Chờ đứa con đi từ ngày ấy

 
N.Y  20.07/2013

 
Thơ Nguyễn Tiến Lộc/ NAT đọc chọn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét