Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

NGUYỄN NGUYÊN BẢY ĐÊM CHẲNG RIÊNG AI - TIỂU THUYẾT/ Chương 16

 

Tìm thấy ở Thư viện Mỹ
WASON PL 4389 .24 N578 D3

CORNELL UNIVERSITY

LIBRARIES

ITHACA, N.Y.14853

John M. Echols

Collection on Soucheast Asia

JOHN M OLIN LIBRARY


ĐÊM CHẲNG RIÊNG AI - TIỂU THUYẾT

Nhà xuất bản Thanh Niên - Hà Nội 1987

NGUYỄN NGUYÊN BẢY


MƯỜI SÁU

HÒA NGỒI XUỐNG GHẾ XA LÔNG MÀ NHƯ MUỐN NÓI: ĐÂY LÀ ĐÂU? MỘT CÂU HỎI KHÔNG ĐƯỢC GIẢI ĐÁP NGAY. NGƯỜI CHỦ NHÀ, ANH CHÀNG TO CON, RẤT NIỀM NỞ ĐÓN HÒA. CÒN DIỆU CẦM THÌ NHANH CHÓNG KÉO ANH TA VÀO PHÍA SAU VÀ NÓI MỘT CÁI GÌ ĐÓ.
Căn phòng lạ hoắc, chống chếnh những bức tranh sơn mài trên tường và bộ xa lông phô tơi khá lịch sự. Hòa dán mắt vào những bức tranh. Ba cô gái trong bộ tranh tam bình, tượng trưng cho ba miền Bắc-Trung-Nam. Cô gái Bắc chít khăn mỏ quạ, mình vận áo tứ thân. Cô gái Trung thon thả trong chiếc áo dài cao cổ và trên đầu nghiêng nghiêng chiếc nón bài thơ. Cô gái Nam yểu điệu trong chiếc dù và chiếc áo dài không cổ. Bức tranh khác vẽ một cánh đồng lúa chín. Buổi chiều, hoàng hôn đỏ lừ, đứng cạnh màu vàng rũ của lúa chín bay trong gió. Bức tranh khác: Một chiếc thuyền câu, đêm trăng. Hòa chạnh nghĩ, căn cứ vào những bức tranh này thì chủ nhân cũng là người chuộng phong cảnh dân dã, bình lặng của xóm làng Việt Nam. Ý nghĩ ấy khiến Hòa dễ chịu hơn trong phòng khách lạ.
Chủ nhà đẩy chiếc Honđa ra cổng sau câu chào đầy ý nghĩa với Hòa. Câu chào như muốn nói: Anh cứ tự nhiên. Chủ nhà đi rồi, Diệu Cầm quay lại, ngồi xuống sát cạnh Hòa ngả đầu vào vai Hòa giọng nói rất bâng quơ.
- Anh ta tên là Mã, bạn của con bạn em. Anh ta đi kêu bạn và tiện thể mua một ít đồ nhậu. Tối nay chúng ta sẽ làm một cái bai nhỏ.
Thấy Hòa vẫn im lặng, Diệu Cầm ngồi dậy, hai bàn tay cô ôm lấy mặt Hòa.
- Em đã nói đừng có nghĩ ngợi gì hết, trên đời này coi như không có chuyện công trường. Chỉ có chuyện hai đứa mình thôi, đúng không anh?
- Em đưa anh tới đâu thế này?
- Em đã nói nhà một người bạn.
- Em hay tới đây lắm phải  không?
- Đừng có nghĩ lung tung đó nghe. Mã là bồ con nhỏ Thu. Em phải thương lượng mãi, tụi nó mới dành cho chúng mình không gian này, chiều nay. Vậy mà…
- Anh cảm thấy xa lạ quá.
Diệu Cầm nhoẻn cười:
- Rồi sẽ quen ngay mà anh.
Hòa gượng cười. Hai người cứ ngồi như thế, câm lặng bên nhau, rất lâu. Hòa nghe rất rõ từng hơi thở mạnh gấp của mình.
Những điều mà có lúc mình thèm muốn nơi Thu Nga mình đã không đi được tới đích. Thu Nga có cái gì đấy  khác hẳn, cũng nụ hôn, nhưng nụ hôn có tư duy, chầm chậm và đọng lại vị thơm thoảng của ngây ngất, của thiêng liêng. Và chính Hòa, Hòa không dám đi xa hơn cái hôn ấy. Cái hôn mà Hòa nghĩ có dư âm, bởi sau đó, rất lâu, co 1the63 là một đêm, một ngày, hoặc cả tuần, còn thấy lâng lâng hương vị.
Diệu Cầm chừng như không chịu nổi sự im lặng, kéo vai Hòa lại và câu hỏi pha một chút hờn giận:
- Anh có yêu em không?
Hòa khép miệng Diệu Cầm bằng nụ hôn đầy. Lúc này anh chán ngắt tất cả những trò ngôn ngữ. Nói cái gì đây khi em đã trong vòng tay anh. Hai da thịt đã sáp kề nhau. Mà có nói thì cũng là những lời lẽ đã biết cả rồi. Tốt nhất là chúng ta yêu nhau.
Hòa khẽ lần ngón tay ra phía sau lưng Diệu Cầm. Móc cài chiếc áo lót bật ra. Hòa không còn làm chủ được hành động của mình nữa. Tất cả những gì thơ văn đã tả đều chưa dẫn Hòa tới gần hiện thực, khi trước mắt Hòa là vầng trăng, là nhụy hoa, là cung đàn. Hòa hôn rất lâu bộ ngực hơi khép lại trong e thẹn của Diệu Cầm.
- Thôi đừng anh…
Một câu phản đối yếu ớt. Gọi là phản đối cũng không đúng, đó là tiếng gọi mời, Hòa thấy vô lý nếu mình không chiếm đoạt tất cả. Chiếc ghế dài xa lông hình như còn rộng cho một đôi… Họ như quên tất cả, lặng đi trong hoan lạc.
Cả đến tiếng chuyển động rất nhỏ của tiếng đồng hồ đeo tay họ cũng nghe rõ. Và chính tiếng chuyển vận của thời gian ấy đã gọi họ trở về thực tại.
- Mặc quần áo vào cho em đi. Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc, còn nếu như chỉ cần trao cho  nhau như  một kỷ niệm, thì như thế đủ rồi…
Diệu Cầm lấy con dao nhỏ trên bàn, cắt ngang từng trái chôm chôm, lột nửa vỏ, còn nửa cầm tay đưa cho Hòa. Cô thản nhiên đến lạnh lùng. Hòa không hiểu nổi con người này là thế nào mà chỉ ít phút trước đây thôi làm anh mê mệt trong hoan lạc, bây giờ đã thản nhiên trước một cảm xúc rung người.
- Hôm mới rồi em đi Lái Thiêu với xấp bạn. Không hiểu sao, sắp đi xa, em chỉ thích ăn trái cây, như là ăn nhiều để rồi sau này nhớ. Cũng như với anh, chúng ta vui với nhau tận cùng để rồi nhớ nhau mãi mãi…
- Có nghĩa là em chỉ muốn đùa vui, chỉ muốn coi đây như một kỷ niệm.
- Biết làm sao khác được khi chính anh muốn vậy. Em như con chim sắp bay đi, còn anh, anh không muốn rời cái tổ của mình…
Diệu Cầm đột ngột bỏ trái chôm chôm đang gọt nơi tay, ôm lấy Hòa, xúc động:
- Nghe em đi anh, anh sẽ có tất cả. Chúng ta sẽ có tất cả, chỉ cần anh bằng lòng đi với em. Anh thử nghĩ coi, cái thành phố này có còn là của anh nữa không, cái công trường mà anh hằng yêu mến có phải dành cho anh không? Anh là một kỹ sư, anh có thể làm được nhiều điều khác, lớn lao hơn và cuộc sống của chúng ta…
Hòa cắt ngang câu nói của Diệu Cầm bằng một nụ hôn. Và sau đó lại là sự im lặng.
Diệu Cầm vẫn tiếp tục năn nỉ:
- Chỉ cần anh thực sự yêu em, thực sự muốn đi với em là mọi sự trở nên tốt đẹp. Chúng ta sẽ làm thủ tục đi chính thức. Trong thời gian chờ đợi, chúng ta sẽ sống bằng viện trợ, anh khỏi phải bận tâm về kinh tế, về cái công trường chết tiệt đó nữa… Trả lời em đi anh…
- Nếu anh muốn đi, anh đã nói chị gái anh bảo lãnh cho rồi…
Diệu Cầm bậm môi, cố nén dòng nước mắt.
- Em hiểu. Thì ra anh không yêu em.
Tiếng chuông cửa. Chủ nhà và một cô gái đẩy chiếc Honđa với hai giỏ nặng vào sân.
Diệu Cầm trở nên nhanh nhẹn một cách dễ thương.
- Các vị làm quen với nhau nghen. Đây là anh Hòa, bạn ruột của mình. Còn đây là anh Mã, và đây là Thu. Nói chung là bạn bè của nhau, yêu nhau.
Tất cả cùng cười vui vẻ.
Diệu Cầm và Thu xách hai giỏ nặng vào phía sau. Nghề của các nàng. Cần làm gấp cái gì đó để nhậu và để vui. Mã hơi nặng nề với cái bụng, ngồi một đống xuống chiếc ghế xa  lông.
- Các bạn vui vẻ chứ?
- Cảm ơn anh.
- Sợ nhất là nỗi buồn. Vì thế lúc nào chúng ta cũng phải vui vẻ. Vui vẻ sống lâu  mà. Tôi là một bác sĩ, tôi ngẫm điều đó hoàn toàn với ý nghĩa khoa học. Người anh em ạ, từ ngày giải phóng đến nay, tôi thường trực hai nỗi sợ. Thứ nhất là sợ buồn. Thứ hai là sợ thời gian trôi. Tôi đọc anh nghe một đoạn viết về thời gian trên một tờ báo, - Mã rút tờ báo đã hơi nhàu dưới gầm chiếc bàn nước, mở rộng, và đọc. – Trung bình cứ một phút, trên thế giới có 108 người chết và 114 công dân mới ra đời. Cũng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, nhân loại đã tiêu thụ hết hai triệu chín trăm ngàn lít nước uống. Khi ta lơ đãng nhìn lên bầu trời mà mơ mộng thì mỗi phút đã có hơn sáu ngàn thiên thạch rơi vào khí quyển trái đất, và trái đất di chuyển được một đoạn đường theo quỹ đạo mặt trời là một ngàn bảy trăm năm mươi cây số. Trong một phút, ba mươi cơn giông bão hoành hành và mưa rơi xuống bề mặt lục địa một lượng nước bốn trăm mét khối, còn những con sông của hành tinh chúng ta mang vào biển và đại dương ba mươi lăm ngàn tấn nước ngọt và bùn. Cũng trong một phút, Liên Xô khai thác được hơn một trăm chín mươi tấn quặng sắt, hai trăm sáu nhăm tấn dầu. Giả sử mỗi công nhân Liên Xô mỗi người chỉ lãng phí một phút của thời gian làm việc trong một ngày, thì Nhà nước sẽ thiệt hại mỗi năm năm mươi triệu rúp. Số tiền đó có thể xây dựng được trên mười ngàn căn nhà ở. Chỉ cần lãng phí một phút thôi đã thiệt hại như thế, còn chúng ta, có bao giờ thấy tiếc đã lãng phí vài mươi phút trong ngày? Có khi còn lãng phí cả tiếng đồng hồ, cả ngày trời và thậm chí cả cuộc đời nữa… - Mã ngưng đọc, nhìn Hòa gương mặt méo xẹo, buông một tiếng thở dài nào ruột. – Vậy đó anh bạn. Chúng ta không chỉ lãng phí một phút, chúng ta đã lãng phí cả một đời.

/ Xin lỗi, vì lý do kỹ thuật, tạm dừng/
/ Mời đọc tiếp chường 17 đến hết, sau/  

Tìm thấy ở thư viện Mỹ
WASON PL 4389 .24 N578 D3
CORNELL UNIVERSITY
LIBRARIES
ITHACA, N.Y.14853
John M. Echols
Collection on Soucheast Asia
JOHN M OLIN LIBRARY

ĐÊM CHẲNG RIÊNG AI - TIỂU THUYẾT
Nhà xuất bản Thanh Niên - Hà Nội 1987
NGUYỄN NGUYÊN BẢY


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét