Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

NGUYỄN NGUYÊN BẢY / Tiểu thuyết cười MÕ KHÓC/ 5/



NGUYỄN NGUYÊN BẢY


Tiểu thuyết cười
KHÓC

NĂM

CÔNG VIÊN GIỮA THÀNH PHỐ. MỘT NƠI HẸN HÒ THANH LỊCH. TRƯỚC ĐÂY RA VÀO CÔNG VIÊN KHÔNG PHẢI MUA VÉ, NHƯNG TỪ DẠO, CÁC NHÀ LÃNH ĐẠO CÔNG VIÊN BÊ VỀ KHUNG SẮT CỦA KHÁN ĐÀI LÀM NGÀY DUYỆT BINH QUÂY TÚM LẠI THÀNH MỘT TỤ ĐIỂM CA NHẠC, TẤT NHIÊN LÀ Ở MỘT GÓC RÌA CÔNG VIÊN, GẦN NHƯ KHÔNG DÍNH DÁNG GÌ TỚI KHUÔN VIÊN CÔNG CỘNG, HỌ LIỀN LẤY RA QUYẾT ĐỊNH NHƯ BÊN TÂY LÀ BÁN VÉ RA VÀO CÔNG VIÊN, LÝ DO XEM CA NHẠC, LẤY TIỀN TU BỔ VÀ SỬA CHỮA VƯỜN HOA. TỪ ĐÓ, AI MUỐN VÀO CÔNG VIÊN, DÙ KHÔNG XEM CA NHẠC ĐI NỮA, CŨNG BẮT BUỘC PHẢI MUA VÉ. CŨNG CÓ THỂ ĐÂY LÀ TIỀN ĐỀ CHO VIỆC ĐỔI TÊN CÔNG VIÊN THÀNH XÍ NGHIỆP NGHỈ NGƠI VÀ COI HÁT. BÁO CHÍ ĐÃ LÊN TIẾNG, VÌ THẾ RIÊNG ĐỐI VỚI NHÀ BÁO, VÀO CÔNG VIÊN KHÔNG CẦN PHẢI MUA VÉ CỬA. ĐI MỘT MÌNH, NHÀ BÁO HÁT VẪN SỬ DỤNG QUYỀN ƯU TIÊN ĐÓ, NHƯNG ĐI VỚI BỒ THÌ… NHƯ MỌI NGƯỜI CHO YÊN CHUYỆN. ĐƯỢC CÁI, HẠNH PHÚC CŨNG RẤT CHỊU ĐIỂM HẸN NÀY, NÊN HÁT CŨNG KHÔNG KẸO VỚI HAI TẤM VÉ.
Những lần hẹn trước, họ thường vào cửa chính, sau đó đi tản lan man khắp công viên, kiếm tìm một chỗ tối và vắng ngồi xuống đó tâm sự. Nhưng lần mới rồi, họ vấp phải một anh chàng đeo băng đỏ ở tay, cứ lẽo đẽo theo sau, như định bắt quả tang lúc họ hôn nhau. Hạnh Phúc mắc cỡ, khó chịu và nổi nóng, thề không bao giờ thèm vào công viên nữa. Nhưng nỗi nhớ công viên của Hát đã thuyết phục được Hạnh Phúc nguôi cơn giận, với điều kiện đừng bao giờ để nàng trông thấy thằng cha đeo băng đỏ vô công giỗi nghề. Chàng cam đoan là đã giết được con người thô bỉ đó trong tình yêu của hai người. Chàng khoe về cái góc công viên nhỏ, nằm trong công viên lớn, ngay lối vào cửa tây, nơi đó họ mở quán nước, nhưng thực ra là quán ôm nhau không bị bất kỳ ai nhòm ngó. Chàng còn hoan hỷ trong bụng, giá tiền hai ly nước, ngồi hoài trên hai chiếc ghế mây, còn rẻ hơn giá tiền hai vé vô vửa kêu bằng vào coi ca nhạc.
Chàng khoác ngang người nàng, đi sâu vào trong, tìm hai chiếc ghế mây kê sẵn dưới một gốc cây to. Cả hai vừa lòng vì bóng tối. Họ ngồi xuống. Một người trai xuất hiện, giọng đàn bà, tóc đàn bà, áo bông to đàn bà, đó là người tiếp viên của quán. Chàng kêu hai ly chanh nóng. Uống chanh nóng có cái thú của nó. Vì sao? Những cái hôn ngọt và nóng hơn.
Chàng quậy ly nước, nhẹ đưa cho nàng, sau đó tự phục vụ mình. Nóng quá. Mỗi người nhấp miếng nhỏ và đặt xuống.
Chàng quàng tay trái (bao giờ cũng tay trái, bởi không baoo giờ chàng để nàng ngồi bên phải cả, như thế sai luật) nhẹ kéo nàng về phía mình. Hai cặp môi tìm nhau. Họ hôn nhau những cái hôn xanh gôm, nhai hoài thơm phức mà kẹo cũng không chịu tan, cứ ứ đầy trong miệng, bầy nhầy. Tiếng ai đó kêu cướp đột ngột thé lên, họ mới chịu buông nhau ra. Những cái hôn nóng quá, miệng giờ mới bốc khói.
Anh có giận bố em không?
- Sao lại giận?
- Chuyện bố em đuổi anh…
- Sẽ tuyệt vời nếu như bố đánh cho anh một gậy.
- Sao vậy?
- Bố đã bộc lộ tất cả nhiệt tình với chàng rể, có nghĩa là cuộc tấn công chẳng có gì khó khăn nữa.
- Em thương anh quá, nhất định em sẽ thuyết phục được bố.
- Việc đó để anh tự lo. Anh không tự mở được cánh cửa đó, thì anh là thằng bất tài, chẳng đáng để em yêu. Anh chỉ đề nghị em một điều.
- Gì anh?
- Sáng chủ nhật này, em tổ chức một bữa ra mắt nữa cho anh.
- Sao? Ra mắt nữa, để bố em lại đuổi anh ra khỏi cửa?
- Dù vậy anh cũng vẫn đề nghị em tổ chức cho anh ra mắt bố lần thứ hai.
- Em sợ lắm.
- Tin anh đi, lần này nhất định cánh cửa mở rộng.
Chàng lại nhẹ tay kéo nàng về phía mình, hai má áp sát vào nhau. Chàng khẽ đưa bàn tay phải (chàng thuận tay phải) đặt lên ngực nàng, nàng đưa cả hai tay lên giữ chặt tay chàng. Của anh mà. Hình như chàng nói thế. Vừa nói và gỡ từng bàn tay nàng ra khỏi tay mình, đặt từng cái xuống đùi nàng. Nàng không chịu, nhưng chiếc cúc áo đã bật ra, và bàn tay chàng chườn nhanh như con rắn đã đặt đầy lên gò cao ngực nàng. Anh nhớ em quá. Chàng biểu hiện nỗi nhớ bằng bàn tay xoa mềm trên vùng ngực nàng và cái hôn lướt thoáng qua môi. Em ạ… Chàng định kể cho nàng nghe tất cả, nhưng không hiểu sao, cổ chàng bỗng khép kín. Cần phải làm cho nàng bất ngờ trong bữa ra mắt tới. Nàng vẫn lim dim mắt như chờ nghe câu chuyện của chàng, chàng chu mỏ hôn phớt lên hai mí mắt nàng, thế là chàng bỗng biến thành con chim họa mi, và hót.
Anh chưa thấy một ông bố nào tuyệt diệu  như bố em. Một tiệt diệu làm cho các đối thủ không kịp phòng ngừa. Bố đã phủ đầu anh một đòn rất đẹp. Đòn của bố muốn tỏ cho anh biết rằng, con gái bố, - Chàng hôn môi nàng, - Là một cô gái vô giá, dòng giõi của một gia đình có nền giáo dục ít nhất từ ba đời. Và anh muốn đi qua cửa ải đó, để tới được với em, thì nhất thiết anh phải chứng minh mình là con người như thế nào. Vì tất cả lẽ đó, anh không một chút giận hờn bố, mà chỉ thêm kính trọng người và thêm say đắm yêu em.
Thôi đi…
- Em không tin sao?
Chàng làm mặt giận, bỏ bàn tay đang ủ trong ngực nàng, bỏ cả cánh tay đang quàng vai nàng, khẽ quay người ngồi lạng xa nàng một chút.
Anh không phải hạng người bẻm mép, dối trá…
- Kìa anh, mới vậy đã giận.
- Mọi lời anh nói với em, đều đi ra từ trái tim anh, nếu em không tin điều đó, thà chúng mình đừng yêu nhau…
Cứ tưởng như sắp phải quỳ gối xin lỗi chàng về sự vui đùa không đúng chỗ, đã làm thương tổn đến danh dự của chàng. Nhưng chàng đã chẳng để nàng phải làm điều đó, vì sau chữ: đừng yêu nhau… chàng đã nghĩ đó là sự thực, chàng đau đớn như sắp sửa mất nàng, liền quay phắt lại, dang rộng cả hai tay, ôm nàng, như sợ nàng đột ngột bị gió cuốn đi. Chàng lại tặng nàng cái hôn gôm.
Chàng vừa nhai gôm vừa thì thầm đọc thơ.
Hỡi em rất gần rất xa rất yêu. Cách ta bởi mây trời nhiều nước. Chim cu gáy liên hồi không chịu được. Nó gáy về mình làm ta nhớ bao nhiêu. Thơ Chế đấy. Nàng gật đầu. Nghẹt thở vì những cái hôn, không thể trả lời.
Ánh sáng ngọn đèn đường đổ cái bóng ai đó đang tới gần, chàng buông nàng ra, không ai bảo ai, cả hai đều sửa lại áo của mình.
-Em có nghĩ là chúng mình hạnh phúc nhất trên thế gian này không?
Nàng ngước nhìn chàng như chưa hiểu ý câu hỏi đó.
-Chúng ta sẽ yêu nhau suốt đời em nhỉ. Mà này, em chưa kể cho anh nghe tại sao bố mẹ em lại ly dị nhau?
Nàng vẫn nín lặng, chàng hiểu là nàng không muốn kể cho chàng nghe câu chuyện đau lòng đó. Có dịp chàng sẽ tự tìm hiểu.
Chắc bố mẹ không hạp nhau, em nhỉ. Anh chỉ sợ sau này chúng mình cũng không hạp nhau.
- Sao?
- Anh nghèo lắm.
- Bộ anh tưởng em yêu anh vì nghĩ là anh giầu? Nếu ham tiền, em đã không yêu anh đâu.
Nàng nhím miệng, hình như kìm giữ lại câu chuyện suýt nữa định kể cho chàng nghe. Bố nàng đuổi chàng, đó là một trường hợp cụ thể, chưa nhục bằng, bố nàng còn cấm nàng không được giao du với bất kỳ thằng thanh niên nào (chữ bố nàng dùng), bởi theo ý bố nàng, chúng nó chỉ là lũ nghèo xác, là lũ Sở Khanh, không có gì phải bình luận về chúng cả. Năm ngoái, bố nàng ép nàng thương một ông (chữ nàng dùng) tuổi gần bằng bố nàng, hai bên tóc mai đã heo may, hàm răng dưới đã mất mấy chiếc, phải đeo răng giả. Ông ta là giám đốc xuất nhập khẩu mày hiểu chưa, ông ta sẽ đem lại cho mày hạnh phúc, bộ già không còn tình yêu sao, ông ta sẽ cưng chiều mày như công chúa, hiểu chưa. Nàng khóc ròng rã một tháng và bố nàng hiểu rằng nếu cố ép nàng thì nàng sẽ khóc cho tới khi khô kiệt nước trong người. Mới đây, bố nàng lại dẫn về một giám đốc ngân hàng quận, trẻ hơn ông trước, nhưng đầu cũng đã xói, bụng đã phưỡn những mỡ, chỉ trông thấy ông ta thôi, nàng đã tởm, vậy mà bố nàng vẫn cứ quyết là nàng phải yêu ông ta. Nàng lại khóc và lần này nàng còn dọa bố nếu cứ nhất định ép nàng, thì nàng sẽ bỏ về ở với mẹ. Nhưng bố nàng chỉ cười và coi lời hù dọa của nàng chẳng ký lô. Tiền, mày hiểu chưa, không lúc nào nó hết tiền, nó làm giám đốc ngân hàng quận, cả trăm đứa con gái dưới tay nó, nhưng mà nó yêu mày, nó sẽ mang lại cho mày hạnh phúc…
Bây giờ đến lượt nàng giận chàng. Sự giận của nàng có căn cứ và chính đáng hơn.
Chàng chỉ chờ sự hờn giận ấy. Thật vậy. Nếu không có những phút giận hờn thế này, thì làm sao chim có thể hót, có thể làm xao xuyến rung rinh lòng người, tài hót cũng là những khúc này đây.
-Đó là một thực tế chua chát mà anh cần phải nói với em. Yêu em, anh không muốn giấu diếm em điều gì. Anh nghèo lắm. Anh chỉ sống bằng đồng lương và chút tiền nhuận bút. Nhưng đó là cuộc sống trong sạch. Anh bằng lòng với cuộc sống đó của mình. Nhưng anh cũng vô cùng giầu có, yêu em, đó là sự giầu có đầu tiên. Khát vọng trở thành một con người có ích cho xã hội bằng văn tài của mình, đó là sự giầu có vô hạn của anh. Anh hiểu rằng, em đã yêu anh vì nhìn thấy nơi anh đức tính đó. Chúng ta là những người yêu nhau với lý tưởng cao đẹp của mình, không một cám dỗ vật chất nào có thể rung chuyển được tình yêu của chúng ta. Lúc nào anh cũng như nhìn thấy viễn ảnh huy hoàng của tình yêu chúng ta, anh viết văn, em cũng viết văn, chúng ta sẽ để cho đời những tác phẩm bất hủ, đó là gia tài vô giá cho con cháu chúng ta…
Chàng lại choàng cánh tay trái lên vai nàng. Chàng nhận thấy từng run rẩy xúc động của trái tim nàng, nàng ngả đầu xuống vai chàng, mềm nhũn, lặng câm, chỉ còn nghe hơi thở. Họ lại trao nhau cái hôn gôm.
Chủ nhật này anh sẽ tới thưa chuyện với bố em, sau đó, ba má anh sẽ tới, sau đó, em sẽ tốt nghiệp và sau đó sẽ là đám cưới…
- Ôi, anh tuyệt quá, thi sĩ vĩ đại của em. Em yêu anh suốt đời.
Trăng trên trời, sao trên trời, cỏ cây dưới đất chứng giám cho lời thề thốt của chàng và nàng. Nghĩ cho cùng, tình yêu của họ quả là đẹp thật

/
Mời đọc tiếp Sáu/
Tiểu thuyết cười
MÕ KHÓC/ Nguyễn Nguyên Bảy

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét