Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

NGUYỄN NGUYÊN BẢY / Tiểu thuyết cười MÕ KHÓC/ 10/



 NGUYỄN NGUYÊN BẢY


Tiểu thuyết cười
KHÓC

MƯỜI
NẾU NHƯ KHÔNG CÓ LỰC ĐẨY MẠNH CỦA MỨT PHÍA SAU ĐÍT, THÌ CHƯA CHẮC CHÂN LỢI ĐÃ DÁM BƯỚC VÔ CON HẺM NHÀ PHƯƠNG. CHÚ PHẢI NHỚ RẰNG CHÚ LÀ MỘT THẰNG ĐÀN ÔNG, ĐÃ LÀ ĐÀN ÔNG THÌ KHÔNG THỂ HÈN NHÁT. ĐÀN BÀ NGƯỜI TA KHÔNG THỂ TỰ TÌM ĐẾN NHÀ TÁN TỈNH MÌNH, NGƯỜI TA LÀ HOA, MỘT VẬT TĨNH, ĐỂ PHÔ BẦY, ĐỂ CHO MÌNH NGỬI, CÒN MÌNH LÀ BƯỚM, LÀ ONG, MÌNH PHẢI BAY ĐẾN MÀ ĐẬU XUỐNG HOA. THỬ HỎI CHÚ KHÔNG MẠNH DẠN TẤN CÔNG NÓ, THÌ NÓ CÓ DÁM TỰ ĐỘNG ĐẾN VỚI CHÚ KHÔNG. TÔI ĐÃ NÓI VỚI CHÚ, LÀ NÓ RẤT THƯƠNG CHÚ, NÓ NHƯ MỘT TRÁI CÂY TỚI ĐỘ CHÍN, CHỈ CẦN CHÚ VƯƠN BÀN TAY RA LÀ NÓ TỰ RƠI XUỐNG. TÔI VÀ GIÁM ĐỐC ĐÃ GẶNG HỎI NÓ, NÓ THỀ THỐT LÀ NÓ CHỈ YÊU CÓ CHÚ VÀ MUỐN CÙNG CHÚ XÂY DỰNG VỢ CHỒNG. CHUYỆN LÁ ĐƠN ĐANG LÀM NÓ SUY NGHĨ LUNG LẮM, VÌ THẾ CHÚ PHẢI TỚI TIẾP SỨC CHO NÓ. NÀO, ĐÀN ÔNG, SAO LẠI RÁT NHƯ THỎ THẾ KHÔNG BIẾT. ĐỨNG DẬY, ĐI ĐỀU, BƯỚC…
Lợi rụt rè đưa lên lên gõ ba tiếng thật nhỏ vào cánh cửa gỗ căn phòng của Phương.
Im lặng. Hay là cô ấy đi vắng?
Một đứa trẻ đi ngang qua hành lang, đưa mắt hỏi Lợi.
Chú hỏi cô Phương môde phải không?
Lợi gật đầu.
Chú cứ gõ cửa mạnh lên, cổ có nhà, chắc đang ngủ.
Cửa mở, Phương môde được gọi bởi tiếng nói hơi lớn của đứa bé. Cô đưa mắt nhìn Lợi, không nói, chỉ một cái gật đầu ra hiệu mời Lợi vào nhà.
Trời ơi, ở nhà mà cô ấy cũng môde quá trời. Đó là tiếng nói đầu tiên vang lên trong Lợi. Chiếc áo đầm mỏng, chẳng ra mi ni, cũng chẳng ra mác xi, bởi một bên ống dài trùng, một bên ống ngắn xéo hở tới nửa đùi. Chiếc áo được máng hờ hững bằng hai sợi dây buộc trên hai bờ vai đầy.
Tôi đoán thể nào anh cũng tới.
- Sao đoán hay vậy?
- Bà Mứt hối anh tới lấy tờ đơn tố cáo anh Thức chứ gì?
- Không, tôi tới về chuyện khác.
- Tới để báo cho tôi tin anh được bổ nhiệm làm quản đốc phân xưởng bẩy?
Hay thiệt, sao chuyện gì cô bé cũng biết. Chẳng lẽ mắt cô bé có khả năng nhìn suốt ruột gan người khác. Nếu vậy phải hết sức đề phòng.
Tôi đã nói tôi tới vì chuyện khác?
Phương môde cười:
Có nghĩa là anh tới để tỏ tình với tôi.
Đúng là cô bé có cặp mắt nhìn thấy những điều người ta đang nghĩ. Lợi đỏ mặt, trái tim bắt đầu đập loạn nhịp và buộc phải thú nhận với cô bé bằng sự cúi đầu, chân di di xuống sàn nhà như muốn tẩy xóa bông hoa trên viên gạch men.
Kìa, anh nói đi chứ, qua mồm bà Mứt, chắc giờ này cả xí nghiệp Con Cua đều biết là tôi và anh yêu nhau. Mà yêu nhau thì đã sao, đúng không? Tôi nói thật đấy, tôi linh cảm là anh đã yêu tôi. Lẽ ra tôi phải như những người con gái khác chờ anh tự nói ra điều đó, nhưng nếu vậy thì tôi đâu còn là Phương môde. Sẽ thật cũ mèm, khi người con gái thụ động chờ người con trai tỏ tình trước. Tôi không thuộc típ con gái ấy.
Ôi, thế là cô bé đã phải thú nhận tất cả. Cô bé cũng đã yêu mình đến mức không thể không thú nhận. Như vậy có nghĩa là mình đã yêu cô bé trên thế mạnh đàn ông. Cô bé đã si mê mình tới cỡ này, mình đã mạnh tới cỡ này, thì đương nhiên sau này mình sẽ lái được cô bé trong mọi chuyện. Kể cả sở thích môde của cô bé. Đã vậy, mình cần phải làm cao một chút cho cô bé điên đảo hơn. Số mình hên quá cỡ. Lạy trời phù hộ. Lợi lẩm nhẩm trong miệng và bình tĩnh trở lại.
Phương ạ, anh tới đây cũng không phải vì chuyện đó.
Phương môde đứng dậy. Điều này Lợi hoàn toàn không nghĩ tới. Chết cha. Mình đã nói câu dồ dại ấy để làm gì. Cô bé bị xúc phạm. Nhưng lời nói đã bay ra khỏi miệng làm sao có thể ngậm lại.
Nếu vậy, tôi chẳng có chuyện gì để nói với anh cả, tôi đang bận, khi khác chúng ta sẽ gặp nhau.
Phương môde đi về phía cửa với dáng vẻ tiễn chân khách.
Kìa em, dù sao…
Lợi quýnh quáng.
Phương môde cười nhạt:
Đàn ông con trai các anh hèn lắm. Chỉ nguyên những tiếng gõ cửa rụt rè của anh cũng đã tố cáo tất cả, giọng nói của anh thì lạc đi, tim đập loạn cào cào. Vậy mà khi người ta mở lối cho anh nói thì anh lại làm bộ. Anh tưởng rằng tôi thú nhận với anh chuyện tôi có cảm tình với anh có nghĩa là tôi không xứng đáng để anh tỏ tình. – Phương ngồi trở lại chiếc ghế của mình, kéo cao sợi dây buộc áo đàm, mảng ngực trắng hồng được che lại, - Tôi và anh có yêu nhau cũng khó lòng hạp nhau.
- Sao em nói vậy.
- Dễ hiểu thôi, anh sẽ lại suốt ngày hỏi tôi, tại sao cứ phải mặc quần ống túm mà không mặc ống loe, cứ phải mặc áo đầm mà không mặc sơ mi, sao sơ mi lại cứ phải nay cổ kiểu này mai cổ kiểu khác. Thực ra tất cả những điều đó hoàn toàn tự nhiên, con người ta không muốn nhàm chán, muốn cuộc sống có thay đổi, có mầu sắc, cuộc sống mà không có sự thay đổi đó, thì chết chính là thời trang hiện đại nhất.
- Em nói năng bắt đầu lẫn rồi đó.
Phương môde cười:
Anh đừng dối lòng mình, vì sao anh lại yêu tôi nhỉ? Có phải vì tôi trẻ và đẹp, đúng không?
- Hoàn toàn đúngnhư vậy.
- Tôi không phải là con khùng dưới mắt anh chứ?
- Sao em lại nói vậy.
- Chuyện môde ấy mà.
- Anh chẳng có gì thấy khó chịu và phiền phức vì cách ăn mặc và sinh hoạt của em.
- Anh có muốn biết vì sao tôi nghĩ tới anh không? Anh là người con trai khá nhất trong đám con trai mà tôi quen biết. Tôi hiểu là cũng không thể kén chọn được người nào hơn anh.
- Hoàn cảnh của anh cũng không thể đòi hỏi một người con gái nào hơn em.
- Này, nếu như bỗng nhiên tôi xấu xí và tồi tệ hơn thì anh còn yêu tôi nữa không?
- Anh thề còn yêu em hơn nữa.
- Cứ cho đó là tiếng nói trái tim anh. Vậy tôi đề nghị anh thế này, anh nên nhận lời giám đốc đi học, dù sao việc đi học cũng cần thiết với anh, bởi anh còn trẻ, công việc sau này còn đòi hỏi nhiều kiến thức.
- Ấy chết, sao em lại đề cập tới chuyện đi học của anh.
- Còn tôi, tôi sẽ xin trở lại làm thợ, nếu không được chấp nhận, thì tôi sẽ xin nghỉ việc.
- Trời ơi, tại sao tự nhiên ý nghĩ của em lại kỳ cục thái quá đến thế.
Phương môde cười. Nụ cười thật lạ, vừa như chợt buồn, vừa như chợt tức tối.
Tôi là cô gái mới lớn, tôi thích thời trang cũng là chuyện đương nhiên, dù sự thích hơi thái quá. Tại sao con người ta lại không vui vẻ trẻ trung, tại sao lại không có quyền được hưởng những ngày tuổi trẻ thật sôi nổi, hào hứng. Người ta đã gọi tôi là Phương môde chỉ bởi, khi tới xí nghiệp tôi mặc những bộ quần áo theo ý thích của tôi, mặc dù đó cũng chỉ là thứ vải xí nghiệp phát cho. Tại sao tôi lại cứ phải giống mọi, cắt một kiểu quần áo giống nhau. Tôi muốn là tôi, khi đi chơi, lúc hội hè, ngày chủ nhật, khi ở nhà. Nói tóm lại, tôi thích tự vẽ kiểu quần áo cho mình và tự may cho mình những kiểu mình thích nhất. Vì cái sự thích đó mà mọi người gọi tôi là môde. Tôi chẳng có gì tự ái bởi cái tên đó cả. Kiêu hãnh là khác. Giám đốc và thư ký công đoàn đã nhận thấy sự khác người ấy của tôi, và đã điều tôi từ phân xưởng lên văn phòng, làm công việc phục vụ và tiếp khách. Tôi thích công việc đó, bởi dù sao cũng nhàn nhã và dễ chịu hơn là đứng máy tám tiếng. Nhưng, sự việc chẳng đơn giản chút nào, khi giám đốc đáng tuổi cha tôi thì lại cứ bắt tôi kêu bằng anh, tôi mặc bộ quần áo nào, giám đốc cũng nhìn tôi từ đầu tới gót, nhìn cháy cả vải. Còn bà Mứt, bà như ghen với thời trang của tôi, nên thỉnh thoảng, khi giám đốc đi họp vắng, bà lại đột ngột bắt tôi mặc những bộ quần áo chẳng hợp với công việc của tôi chút nào, như là bỗng nhiên bắt tôi mặc quần áo bảo hộ lao động, lại bỗng nhiên bắt tôi mặc quần áo bà ba. Những lúc như vậy, chính bà lại ăn mặc thật diêm dúa, ai chẳng biết, bà muốn đánh gục sắc đẹp và sở thích của tôi. Chính vì thế, tôi, dưới con mắt của bà, cứ như một con rối, phải nói là con khùng thì đúng hơn. Biệt danh môde đáng kiêu hãnh của tôi, cứ bị xem như trò đùa. Phải trở về với công việc của mình, tôi là thợ dệt không tồi, bậc ba đã hai năm nay. Nhưng ngay cả ý nghĩ hoàn lương đó cũng bị xem như một khùng điên. Mắt anh ta tròn xoe khi nghe tôi nói tới điều đó, và ngôn ngữ của anh ta mềm hơn một chút,, thì tôi cũng bị xem là đồ “kỳ cục thái quá”. Một đàn ông như thế này mà tôi yêu, thì vô lý. Tôi chẳng còn đáng là Phương môde.
Đến giờ tôi phải đi rồi anh Lợi ạ.
- Đi đâu vậy em? Anh tới để mời em đi nhà hàng Đồng Quê, nghe nói ở đó có món thịt nhím…
- Cảm ơn anh. Tôi lỡ hẹn một người bạn.
- Ai vậy?
- Một người cũng tương tự như anh, cũng đang muốn tấn công tôi. Anh đừng buồn, tôi chưa nhận lời cầu hôn của anh ấy, nói theo cách nói của anh, chúng ta còn thời gian để bàn chuyện đó mà…
Phương đứng dậy, cử chỉ dứt khoát.
-Thế còn cái đơn…
- Đơn? Tôi định sáng mai sẽ đem tới đưa cho giám đốc.
- Hay là Phương để anh mang dùm.
- Được thôi.
Phương lại phía bàn viết, cầm chiếc phong bì đã có đơn trong đó, đưa cho Lợi.
Nhưng anh đừng tưởng đây là đơn tố cáo anh Thức. Vu khống người khác không phải là cái mốt tôi chuộng. Đơn xin chuyển công tác của tôi đấy. – Làm bộ hốt hoảng, - Chết rồi, trễ giờ, tôi phải đi thay quần áo…
Phương đi thẳng vào nhà trong. Lợi đứng chân vân một lát. Tính tình con nhỏ kỳ cục quá. Yêu đương kiểu này ốm mất. Lợi lẳng lặng bước ra cửa.
Phương từ trong đi ra, lững thững, mệt mỏi. Cô muốn tống khứ con người vô duyên này cho khuất mắt, chứ đâu có cuộc hẹn hò nào. Cô ngồi xuống ghế, một chút choáng váng.
Lợi chạy bổ đến nhà Mứt. Mứt vừa mới tắm xong, đang ngồi hong tóc trước quạt máy.
Sao? Mọi sự ngọt cả phải không?
Lợi chẳng nói chẳng rằng ngồi xuống chiếc ghế sa lông.
Đàn ông mà cứ như mèo mắc mưa. Đầu đuôi câu chuyện ra sao, lại đây nói cho chị nghe.
Lợi lúm cúm đứng dậy, bước lại gần Mứt. Chợt mắc cỡ vì mắt thấy trọn bộ ngực bánh dầy của Mứt như cố tình phơi ra theo nhịp tay rung rung từng lọn tóc, Lợi muốn giật lùi lại, nhưng không kịp, mặc kệ, mụ thích vậy, mình cũng vui mắt.
Nàng đuổi em về để đi với một thằng chó nào đó.
- Chú bậy, con gái ưa hờn giận, chắc chú làm gì để nó giận, phải không?
- Em đâu làm gì nàng, nàng tỏ tình với em trước, nàng nói toàn chuyện đâu đâu không à, em cứ phải nín nhịn, ca nàng hết lời, nhưng rốt cuộc nàng bảo phải đi với một thằng…
- Mày lại ôm xấn lấy nó chứ gì, đàn ông tụi mày thô bạo lắm.
- Đâu có…
- Muốn ôm nó cũng phải từ từ. Nó đã tỏ tình có nghĩa là nó đã yêu, nhưng đừng tưởng như vậy là có thể đè ngay nó ra…
- Em thề…
- Chuyện đơn từ của nó thế nào?
- Chị đọc đi thì biết.
Mứt nhanh nhẹn như con sóc, hất ngược mái tóc ra sau, ngồi thẳng lưng, cầm lá đơn của Phương, đọc ngấu nghiến. Gương mặt của Mứt đang tươi mát, cứ đỏ dần lên, rồi lại tái đi, rồi lại đỏ. Đó là trạng thái dồn nén của tức giận, tới khi không còn nén được nữa, Mứt quẳng tờ đơn xuống đất, răng nghiến vào nhau:
Con ranh, con cà chớn, con khùng, mày mà không nghe lời chị, chị sẽ cho mày biết thế nào là môde… Chị sẽ cho mày đi cọ nhà cầu, chị sẽ cho mày đi quét rác, để xem mày có chưng diện được áo quần nữa không…
- Kìa chị Mứt, em chớ đâu phải cô Phương…
Thì ra, trong cơn tức giận đột ngột, Mứt đã sấn vào Lợi, bàn tay to thô, cứng như gọng kìm vặn xoáy cổ áo Lợi như chính Lợi là Phương môde vậy.

/
Mời đọc tiếp Mười Một /
Tiểu thuyết cười
MÕ KHÓC/ Nguyễn Nguyên Bảy 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét