Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

Thơ BÙI GIÁNG/ KHÔNG ĐỦ GỌI MỘT LẦN


Thơ BÙI GIÁNG

KHÔNG ĐỦ GỌI MỘT LẦN


Mây đứng lại chân trời phủ khói
Dòng sông đi đò bến đợi ngu ngơ

Chiều trời đẹp tâm tình em không nói

Đất với trời chung một nghĩa bơ vơ.

Chiều thổi đẹp gió về em không nói

Anh không chờ không biết đợi từ bao

Từ mưa xuống không biết tự phương nào

Dòng sông chảy ai người xin níu lại.

Mưa có tạng nhưng chân trời còn mãi

Những giọt sương là lệ ở trong mây

Dòng sông đi cho nước nói ngàn ngày

Rằng bể rộng không bến bờ em ạ.

Anh đợi xuống đêm về đầu phủ tỏa

Mịt mờ xanh bù xỏa ánh tơ giăng

Cười môi em duyên dáng như chị Hằng

Và lấp lánh mắt là sương trong lệ.

Anh sẽ hỏi gió đêm về mở hé

Mở muộn màng là một chút mơ hoa

Mở ngàn sau hoài vọng chút phai nhòa

Và mất hút ở cuối trời nín lặng

Rồi từ đó về sau mang trái đắng

Bàng hoàng đi theo gió thổi thu bay

Anh chờ em không biết tự bao ngày

Để thấy mãi rằng thơ không thể gọi

Sầu một thuở đất mòn không tiếng nói

Một ngàn năm trăng dãi tuyết băng buông

Anh gởi đi ngàn sóng cuộn thác nguồn

Để thấy mãi rằng thơ không thể gọi

Mùa xuân lại với chim về đã mõi

Với cá về mây nước cũng lang thang

Anh nằm im nhắm con mắt mơ màng

Mở con mắt cũng mơ màng cỏ lá.

Hờn phố thị để lạc hồn cõi lạ.

Sầu phố xanh từ bữa nọ em đi

Tuyết trời Tây có nguôi lãng những gì ?

( Bùi Giáng 1973 )

theo fb Dung Nguyễn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét