Hiển thị các bài đăng có nhãn 320 / Thơ Việt Một Thời. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 320 / Thơ Việt Một Thời. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2020

Thơ ĐIỆP HOÀNG / THÔI ĐỪNG TIẾC MÙA KHÔNG Ở LẠI..


Thơ ĐIỆP HOÀNG

THÔI ĐỪNG TIẾC MÙA KHÔNG Ở LẠI..

Thôi đừng tiếc mùa không ở lại
Mong manh hoa tím dại ven đường
Cơn gió mới kể câu chuyện lạ
Ngõ rêu xưa vắng một làn hương

Thôi đừng trách loài hoa cúc nhỏ
Vụng về rơi cánh lả phai vàng
Ai đã viết tình thơ như thể
Vịn câu ca muôn thuở bẽ bàng

Ta thầm hỏi còn ai tri kỉ
Tìm được nhau trả nợ mai này
Đôi vai mỏng mưa chiều phố cổ
Em có cần vay một vòng tay...

25.10.2020
VANDANBNN tk/gt


Thứ Ba, 16 tháng 4, 2019

Đỗ Hoàng/ Vô lối Phú Trạm - In ra sa ra


ĐỖ HOÀNG

Vô lối Phú Trạm - In ra sa ra
THƠ VÔ LỐI CỦA INRASARA – RẤT VÔ LỐI, TẮC TỴ, QUÁI ĐẢN
HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM TRAO GIẢI CHO INRASARA
LÀ TÁT VÀO ĐẠI VIỆT ÔNG CHA

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018

320 bài Thơ Việt Một Thời / Bài đọc chon số 1/ Đồng Chí - thơ Chính Hữu.


320 BÀI THƠ VIỆT MỘT THỜI
Bài đọc chọn số 1/ ĐỒNG CHÍ/ Thơ Chính Hữu 

ĐỒNG CHÍ


Quê hương anh nước mặn, đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.
Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ
Đồng chí!

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không mặc kệ gió lung lay

Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính.

Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh,

Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.


Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mảnh vá

Miệng cười buốt giá

Chân không giày

Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!

Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo.

2-1948

VANDANBNN 


Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

CHÙM 5 BÀI THƠ ĐỈNH CAO CỦA THI SĨ TRẦN HÒA BÌNH


CHÙM 5 BÀI THƠ ĐỈNH CAO CỦA THI SĨ TRẦN HÒA BÌNH
Nhân dịp tưởng niệm lần thứ 10, ngày nhà thơ Trần Hòa Bình mãi đi xa (16/8/2008-16/8/2018), xin trình bạn đọc 5 bài thơ đỉnh cao của thi sĩ như một nén tâm hương tưởng niệm.
Xét “đỉnh cao” có thể khác nhau ở mỗi người. Nhưng với riêng tôi là vậy. Còn với Trần, ngay cả khi còn sống, điều đó chẳng hề quan trọng.
Nhớ Trần biết mấy…/ VG

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2018