Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Mời chia sẻ/Tôn vinh Thơ Bạn Thơ 2/ Phần 1/ 99 câu thơ

NHIỀU TÁC GIẢ
Lý Phương Liên-Nguyễn Nguyên Bảy
(Chủ biên)

 
THƠ BẠN THƠ. 2

NXB VĂN HỌC

  Lời thưa,

Cảm ơn các đấng sinh thành và gây dựng Thi Đàn Việt, cảm ơn các thi nhân tiền bối giờ này nơi cõi khác vẫn mong đợi ngâm ca tình thơ con cháu. Cảm ơn và kính dâng lên miền thiêng thơ những áng thơ thời chúng tôi đang sống.
Cảm ơn thơ, Cảm ơn các người thơ cao cả đã ban cho chúng tôi vinh dự thực hiện ước mơ tự nguyện được đọc chọn và nhân bản quảng bá những bông thơ bầu bạn. Bảo là ước mơ tự nguyện, bởi đây là sự tri ân đạo lý với thơ và các bạn thơ đã sinh dưỡng đức tin, trợ cứu đời sống, chỉ dạy chúng tôi tu thân sống làm người tử tế.
Cảm ơn các bạn thơ mở lòng đón nhận sách Thơ Bạn. Xin hỷ xả chúng tôi kiến văn giới hạn trước vườn thơ trăm hoa, khó tránh việc đọc chọn còn nhầm quên mạch nguồn tiềm ẩn. Xin hỷ xả chúng tôi tâm chưa đắc bồ đề còn chịu áp lực đời thường, tình thơ còn vướng lụy sân si. Xin hỷ xả và nuôi dưỡng đức tin, đã là thơ đúng nghĩa và hay, không sớm thì muộn, chưa hôm nay sẽ ngày mai, chưa kịp quảng bá trong sách Thơ này sẽ được in trong sách Thơ tiếp sau, chúng tôi sót quên, các bạn thơ khác sẽ nhớ, sẽ đọc chọn, là Thơ hay, nhất định sẽ hiển lộ sắc hương.
Cảm ơn thơ kết nối tình thơ. Cảm ơn Thơ Bạn góp điệu vần vinh danh Thi Đàn Việt. Cảm ơn bạn thơ đã hưởng ứng, trợ sức chọn đọc, phát hiện thơ . Xin nắm tay nhau, đồng lòng, hiệp sức cùng đi tiếp hành trình Thơ Bạn.
Lý Phương Liên, Nguyễn Nguyên Bảy

A
99 CÂU THƠ

Đọc chọn trong Vườn Thơ Việt cho sách Thơ Bạn Thơ,2

1.  Thúy vũ ca trầm sơn điểm nguyệt,
Hạo long xuy thấp ngọc Quan Vân.

(Trần Nhân Tông – Tảo mai ký 2)
 
Trăng chìm xóm núi, lời ca bổng,
Mây ướt quan hà, tiếng sáo ngân.

(Trần Lê Văn dịch)

2. Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,
Họa long xuy thấp ngọc Quan Vân.

(Đặng Dung – Cảm hoài)

Thù còn đầu đã bạc rồi
Mấy phen dưới nguyệt chuốt mài lưỡi gươm.

  (Hồ Đắc Hàm – Thái Văn Kiểm, dịch)

3. Giắt lỏng giang sơn vào nửa túi
Rót nghiêng phong nguyệt cạn lưng bầu
 
(Nguyễn Công Trứ - Hành tang)

4. Vẳng nghe tiêng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò

(Tú Xương- Sông lấp)

5. Cột đồng Đông Hán tìm đâu thấy
Chỉ thấy Tây Hồ bóng nước gương
 
(Hoàng Cao Khải – Vịnh Trưng Vương)

6. Sông Đáy chậm dòng quanh phủ Quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng
 
(Quang Dũng – Đôi mắt người Sơn Tây)

7. Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối
Đêm bâng khuâng đôi miếng ẩn trong cành
 
(Xuân Diệu – Tương tư chiều)

8. Đêm dài chợp cánh thiên nga
Vo chăn mấy bận vẫn là chiêm bao!

  (Trần Huyền Trân – Khúc hát tương tư)

9. Bóng chiều không thắm, không vàng vọt,
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?

  (Thâm Tâm – Tống biệt hành)

10. Sờ bụng không cơm, chìa khuỷu rách
Nhìn trời, họ nhấm mấy vần thơ

  (Nguyễn Nhược Pháp – Căn gác nhỏ)

11. Bát chè tươi
khói xanh
men ngọt
Tôi uống chè hay uống mắt ai
 
(Lê Đại Thanh - Tôi yêu cổ tích nước tôi) 

12. Hôm nay cô độc nơi em đến
Hạnh phúc ai thừa để hỏi vay
 
(Yến Lan - Hờn giận)

13. Vì sương đem gội già lên lá
Chưa gió mà cây đã rụng màu!
 
( Khương Hữu Dụng - Chiếc lá cuối cùng)

14. Lau nhau một lũ trò con tạo
Cười gượng bao phen lại khóc hờ
 
( Vân Đài - Ngẫu đề)

15.  - Hoa huệ trắng. Và bức tường cũng trắng.
Sao bóng hoa trên tường lại đen?
(Bế Kiến Quốc – Hoa huệ)

16. Lá ơi, ta lại không bằng lá
Chôn chặt hồn quê ở chốn này!

  (Hằng Phương – Tư cố hương)

17. Hoa sen tím, hoa sen hồng đều là em cả đấy
Và buồn lau hay buồn sậy cũng buồn thôi

  (Chế Lan Viên – Đằng nào cũng vậy)

18. Chị từ lỡ bước sang ngang
Trời giông bão, giữa tràng giang lật thuyền

  (Nguyễn Bính - Lỡ bước sang ngang)

19. Tôi có thể... nhưng thôi! Cần kíp nhất!
Hãy chỉ cho tôi chỗ nào tôi đổ bớt được tôi đi.
 
(Trần Dần – Mười bảy tuổi)

20. Ngoài sân mưa quăng nặng hạt
Mùi tép rang hàng xóm thơm – nghiêng
 
(Phùng Cung - Ốm dậy)

21. Theo em địa ngục mấy tầng
Chỉ cho anh chỗ rất gần nhân gian

  (Nguyên Sa - Khách quan)

22. Một rừng nhiệt đới in lòng nước
 
Tay với trời xanh đụng cánh chim
 
(Đinh Hùng - Sóng nước đồng chiêm)

23. Cũng quên khóc trước hay cười trước
Chỉ nhớ bên song nắng trải vàng
 
(Thanh Tịnh - Gặp gỡ)

24. Kìa con chim xứ rét đã về
ngậm một nhành Im hoá thạch

  (Dương Tường - Wagner)

25. Cũng là sinh kế cả thôi 
Mặt giày thì bóng, mặt người thì nhăn!
(Nguyễn Đức Huy -  Phận đánh giầy)

26.Vấp tiếng nhạc ngựa anh đến
Váy hoa văn ngũ sắc nở bừng
(Nông Thị Ngọc Hòa - Ngẫu hứng cao nguyên đá)

27. Thời gian như cỏ vượt lên
Lối mòn như sợi chỉ bền kéo qua

  (Thanh Thảo - Dấu chân qua trảng cỏ)

28. Cha đã thọ trong con bằng nỗi nhớ
mỗi năm xuân đến lại thêm đầy

  (Trần Quang Đạo - Xuân về nhớ cha)

29. Trăng khuya dỗ giấc em nằm
Có nghìn giọt lệ lặng thầm tiếc nhau…

  (Phạm Thị Ngọc Liên – Lục bát tưởng nhớ)

30. Trời hiện lên những ngôi sao lấm tấm
Huế sau mưa trăng lại mọc vội vàng

  (Lê Minh Quốc – Mưa Huế)

31. Giọt mồ hôi chát đắng nỗi trần gian
Xin cứ đập vỡ mình để đầy ắp Nha Trang

  (Lâm Thị Mỹ Dạ - Trước Nha Trang)

32. Ơ kìa nắng ơ kìa mưa
Ơ kìa sợi tóc rụng vừa trắng đêm

  (Ngọc Bái - Kiếp nắng mưa)

33. Mẹ thức trưa chống buồng chuối lên
Con đâu biết lưng mẹ còng đi chút?
(Triệu Nguyễn – Hương chuối)

34. Thật dễ dàng những gì chúng ta đã thốt
Chỉ là nỗi cô đơn mang khuôn mặt người
(Lê Mỹ Ý - Thời gian)

35. Mai bay đi tìm miền mây trắng
Mang theo khắc khoải lũy tre làng
(Nguyễn Hữu Hà - Nhớ tre làng)

36. Vua quan lần lượt chết dần
Còn nguyên một sắc cỏ xuân Bồ Đề
(Trinh Đường – Cỏ Bồ Đề)

37. Ai khua rung mặt trống đồng
Cho âm vang mãi dòng sông Kỳ Cùng
(Lê Chi – Lạng Sơn)

38. Trăng xóm nhỏ vẫn là trăng thành phố
Thì lẽ đâu thương nhớ chẳng chung nguồn?
(Nguyễn Ngọc Hưng - Chênh mùa)

39. Nhà ta ở phố Khương Đình
Nghe dòng Tô Lịch vật mình trắng đêm
(Khuyết danh)

40. Nghe hơi thở đất trời trong tiếng dế
nâng trái tim mình lên uống để mà say
(Thu Bồn – Thu vàng)

41. Em chê ta nhạt lòng thế cuộc?
Bảy chục năm mặn nhạt cõi nhân sinh
Ta còn chín cả chiều cay đắng nữa!
(Vân Long)

42. Em vừa đủ để cho anh khao khát
Vừa đủ làm cho anh thật là anh
(Trần Nhương – Vừa đủ)

42. Sau phút giây êm đềm trên ghế dá
Anh không cài lại khuy áo ngực cho em
(Dư Thị Hoàn – Tan vỡ)

43. Nghe em nói lạ lùng tôi hẹn đến
Ngẩn ngơ rằng trăng trắng như không
(Tạ Văn Sỹ - Đêm Tu Mơ Rông)

44. Tôi lớn lên từ giọt tương mặn ngọt
Đọt rau cần rút ruột mà non
(Lê Thanh Xuân - Thọ Nguyên)

45 Sông Hồng cô đơn ngàn năm mải miết
Dẫu phù sa vẫn cho hết đôi bờ
(Nguyễn Thị Hồng Ngát - Gió thổi tràn qua mặt)

46. Nửa quên hòa nước chẳng tan
Nửa nhớ phơi đỉnh non ngàn chẳng khô
(Bùi Kim Anh - Cõi đâu hết khổ)

47. Dưới rặng phi lao em ngồi tâm sự
Với con sóng xanh đã bạc trắng đầu
(Tạ Vũ - Trước biển)

48. Ai gánh hàng hoa qua hẻm nhỏ
Người đã xa rồi, hẻm vẫn thơm!
(Ngô Văn Phú - Hoa và rượu)


49. Người yêu có một người yêu
|Vì một người ấy tôi liều cả tôi
 
(Vũ Nho - Không đề)

50. Ôm riết nhau trọn đời nửa quen chen nửa lạ
chiều nay giữa chợ trời còn chi mà mặc cả?
 
( Lê Quốc Hán – Ngụ ngôn chiều cuối năm)

51. Tạm biệt Cần Thơ mai anh chia xa
Mưa ở ngoài trời gió giữa lòng ta
 
(Nguyễn Văn Chương - Mưa đêm Cần Thơ)

52. Tuyến bố yêu nhau mặt thì đỏ rực
Rồi cốc bát làm rơi vỡ cả chuỗi cười
 
(Hoàng Việt Hằng - Rực rỡ tuổi hai mươi)

53. Đàn bò vàng trên đồng cỏ xa xanh
Gặm cả hoàng hôn, gặm buổi chiều sót lại
 
(Nguyễn Đức Mậu - Đàn bò vàng trên đồng cỏ hoàng hôn)

54. Xin đừng làm một cơn giông
Xui chuông chùa thỉnh tiếng không rõ ràng
 
(Đồng Đức Bốn - Đi tìm lại những lời ru)

55. Mặt trời bật lửa đằng đông
Cả làng nhóm bếp bập bùng ban mai
 
(Nguyễn Ngọc Oánh - Hừng đông)

56. Anh lênh đênh nhưng anh không trôi nổi
không để đôi bờ xói lở về nhau
 
(Nguyễn Quang Thiều - Đôi bờ)

57. Tôi cầm cả chính tôi lên
Câu thơ nhặt được phía niềm quạnh hiu
 
(Nguyễn Việt Chiến - Cát đợi)

58. Tình yêu một mất mười ngờ
Khiến cho biển cứ khuất bờ trong nhau
 
(Đoàn Thị Lam Luyến - Chồng chị, chồng em)

59. Xin đêm, mấy tiếng trăng suông
Để cho sênh phách vô thường ngả nghiêng
 
(Vũ Thị Huyền -Tôi tìm về lại)

60. Khi chung quanh anh vắng cung tần mỹ nữ
không ai khác hơn em dạy anh nhớ đàn bà
 
(Bùi Chí Vinh - Hiền thê)

61. Lá vàng rơi lạnh chiều nay
Em hong lá cũ đốt ngày gian truân
 
(Hồ Ngạc Ngữ - Phương bội)

62. Muốn theo Lão Tiều non Du hái củi
Sợ lưỡi rìu làm chảy máu thân cây
 
(Trần Huiền Ân - Bài hát ngày về)

63. Những cánh buồm như cánh cò lặn lội
Cứ lặng thầm đo hết mọi chiều sâu
 
(Anh Ngọc - Buồm nâu biển biếc)

64. Mãi tưởng cái nhà phên liếp
Đêm lạnh, đau lưng mẹ khó nằm
 
(Hải Từ - Mãi còn thương mẹ)

65. Phải chi mua được tấm chồng
Thì tôi mua sớm biếu không chị rồi

  (Hà Thiên Sơn - Chị tôi)

66. Mỏ ngậm quả tim đựng hình ảnh đời người
Ðời người thản nhiên như tên gọi

  (Thanh Tâm Tuyền - Đêm)

67. Đường số I chạy dài theo biển
Biển mệt nhoài nằm thở ở Nha Trang.
 
(Hữu Thỉnh)

68. Mẹ vẫn bầm vai gánh vẹo xương sườn
Cha vẫn còng lưng kéo cày vai bỏng rát
Sao lại bảo rằng cuộc sống bình yên?
 
(Võ Văn Trực – Bình yên)

69. Tưởng tôi như cột đá nào
Trâu ai bỗng cọ sừng vào lưng tôi
 
(Trần Đăng Khoa - Thấp thoi gốc rạ)

70. Thôi xong, nhen lửa và cười
hình như con mắt vừa rơi xuống hồ...
 
(Văn Công Hùng - Một ngơ ngác người)

71. Nhớ mái hiên chiều mẹ ta sàng gạo

dưới tay người, rào rạo mắt thời gian
(Trần Quang Quý - Gọi sẻ)

72. Bầu trời đẻ nghìn vì sao xa nhấp nháy

Hoa cỏ may ngồi buồn nhớ gấu áo mẹ xưa
(Huỳnh Thúy Kiều – Từ cánh đồng tôi cất tiếng khóc đầu tiên)

73. Giá đắt nhất là nụ hôn miễn phí

Cả cuộc đời trả nợ vẫn chưa xong.
(Nguyễn Bảo Sinh -  Miễn phí)

74. Cho tôi xin không mừng thọ

Để tôi liếc trộm một người
(Sỹ Nhiếp – Không đề)

75. Xôn xao một chút ban ngày

Đã nghe ánh mắt dâng đầy bóng đêm
(Phạm Công Hội – Tiếng suối)

75. Gói trời xanh giấu trong lá ngõa

Uống cạn sông Đà, sông Mã tiếng chim.
(Hải Xuân –  Đi dọc Sơn La)

76. Nhớ mẹ nhiều nhưng không ai khóc

Tiếng cười giòn neo thả tan vầng trăng.
(Hoàng Thị Xuân Quý – Ra khơi)

77. Một chấm lửa giữa trời đông buốt giá

Có ấm lòng cho những tảng băng trôi
(Lý Viễn Gao – Chát cùng em)

78. Con sông chảy oằn mình trong lũ bão

Nỗi buồn nào dự báo cái băn khoăn?
(Nguyễn Khôi - Thơ viết ở Cần Thơ)

79. Ta sẽ tạc một chiến binh kiêu dũng

Thúc long thuyền xé sóng vượt trùng khơi
(Đinh Nhật Hạnh -  Lời người tạc tượng)

80. Thác Đầu Đẳng lưng trời em dội

Ước một lần ta được ướt cùng nhau
(Phạm Tư Lự -  Nghe hát then trên hồ Ba Bể)

81. Tìm đâu thấy một chút lòng nhân ái

Khi chính mình còn chấp chới ăn thua?
(Trần Trương – Điều còn lại)

82. Cây bàng ốm cố xòe ra lá tím

Quán lá khẳng khiu thò thẹn giữa bê tông
(Nguyễn Anh Tuấn - Chút ngộ chốn thiền lâm)

83. Thời gian đọng lại buồn tênh

Mỗi trang Kiều một mông mênh cõi người 
(Lý Phương Liên – Nghĩ Về Thúy Kiều)

84.  Ta thay đổi dẫu mệt nhoài cố tìm ra chỗ ở

Nhưng biết lục lọi tìm đâu để chọn một người?
(Phan Thị Thanh Nhàn – Thay đổi và không thay đổi)

85. Thần thiêng am miếu gọi hồn

Nghìn đời đá lụy gửi dồn bóng cây
(Phạm Ngọc Cảnh - Vào rừng)

86. Muốn làm cơn gió tạt ngang

Bẻ đôi mùa hạ cắt ngang nắng hè.
(Nguyễn Đắc Lễ - Mùa hè)

87. Mỏng mảnh bóng em đi dài vòm cát

Chưa hết xuân, đời đã hẹn phía sau đồi.
(Inrasara -  Dáng quê hương)

88. Em đã từng cắn tôi và tôi biết răng em không có nọc.

Vậy cớ sao dấu răng em trên miếng bánh bị bỏ quên lại tiêm vào tâm hồn tôi
một giọt nọc không bao giờ tan của nỗi đau tuyệt ngọt?
(Trang Thế Hy – Dấu răng)

89. Em đá vào ta một trái buồn

còn ta đá lại trái cô đơn.
( Nguyễn Văn Phương)

90. Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc

Em tìm gì khi thất vọng về tôi?
(Hồng Thanh Quang – Khúc mùa thu)

91. Sắt nhiễm từ

hút chặt vào nhau
Chúng mình nhiễm gì đâu
mà hút nhau như thế?
(Nguyễn Thế Cơ – Sức hút)

92. Người về tôi nhọn lên nhiều

Chỉ xơ
Kim gỉ
Đâm liều vải thưa...
(Lã Thanh Tùng)

93. Ước gì vớt hết long đong

Đem ra biển đổ cho lòng thảnh thơi…
(Tâm Tâm – Bao giờ)

94. Châm điếu thuốc đốt một thời số phận

Em mặc áo gì mà có sắc phượng rơi
(Bàng Ái Thơ – Tình vong tình)

95. Nhặt giữa lạnh tiếng chim buồn gãy vụn

Gửi lên trời còn nắng nhớ hay không?
(Vũ Thanh Hoa – Vu vơ nhặt)

96. Bóng má bóng con bóng chiếc gàu cũ kỹ

lặng lẽ tát lên đồng cả một trời sao...
(Kim Ba – Tiếng nước)

97. Vẫn thế, em cố tin rằng mình vẫn thế

Cố tin rằng, vết xước ấy không đau
(Bạch Huệ Anh – Trần tình)

98. Dẫu vết sẹo không thể đem ra làm trang sức

trong mỗi bước đi mình tôi vẫn mang theo.
(Nguyễn Trọng Tín – Dấu chân trong rừng)

99. Anh lớn khôn
dưới bầu vú mẹ
và dại khờ
Trước vòm ngực của em
(Thế Hùng – Roman I)


99 Câu thơ/ Hoàng Xuân Họa đọc chọn
/MỜI ĐỌC TIẾP PHẦN 2/



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét