Trích sách TÌNH THƠ BẠN THƠ 1/ Nguyễn Văn Hòa
12.
ĐẶNG THỊ THANH HƯƠNG
VÀ NHỮNG PHÁT NGÔN TRONG THƠ
Đặng Thị Thanh Hương là một cái tên khá quen
thuộc, được báo chí, giới nghiên cứu phê bình văn học nói nhiều, viết nhiều. Chị
là một trong những gương mặt thơ nữ để lại những dấu ấn đặc biệt, từng “dậy
sóng” trên văn đàn thơ ca đương đại. Một gương mặt thơ với những sáng tạo độc
đáo, tạo cho mình một phong cách riêng, với những đóng góp mới, có giá trị cho
nền văn học đương đại nước nhà.
Nói như GS.
Hoàng Ngọc Hiến: “Trường viết văn Nguyễn Du từng cống hiến cho đời sống thơ ca hiện
đại nhiều nhà thơ nữ xuất sắc như Lâm Thị Mỹ Dạ, Phan Thị Thanh Nhàn, Lê Thị
Mây, Thu Nguyệt, Nguyễn Thị Hồng Ngát... Những nhà thơ nữ tên tuổi này đã tạo
nên một diện mạo đặc biệt cho thơ ca hiện đại. Nhưng phải đến khi phát hiện ra
Đặng Thị Thanh Hương, chúng tôi mới cảm thấy sứ mệnh của mình được vinh danh.
Thơ Đặng Thị Thanh Hương độc đáo, sâu lắng, phá cách và giầu hình tượng, tạo
nên một mỹ cảm mới chưa từng có trong thơ nữ Việt Nam hiện đại”.
Đặng Thị Thanh
Hương được độc giả yêu mến ngay từ những bài thơ đầu tiên, tập thơ đầu tiên
trình làng. Cho đến nay chị đã cho ra đời 7 tập thơ: Cổ tích tình
yêu, Phiên bản, Vọng đêm, Những chiều mưa đi qua, Những con ốc chờn ren, Trà
nguội, Người đàn bà chơi dao sắc. Bên cạnh đó chị cho ra mắt công chúng
một tập truyện ngắn: Con đã đến và
đi trong cuộc đời này.
Hai tập thơ Trà nguội và Người
đàn bà chơi dao sắc là minh chứng cho hồn thơ và phong cách
độc đáo, mới mẻ của Đặng Thị Thanh Hương.
Bằng cá tính sáng tạo của mình, Đặng Thị Thanh
Hương đã bộc lộ những phẩm chất thơ mà không phải ai cũng có được. Đọc thơ chị,
người đọc trở về với những vấn đề thường thấy trong thơ: tình yêu, cuộc sống,
giới tính… Nhưng bằng cách nói, cách thể hiện mới mẻ tạo cho thơ chị có một giọng
điệu riêng. Giọng điệu rất Đặng Thanh Hương. Chị tự ví mình: Con
tằm giăng tơ thành số phận/ em - người đàn bà đa đoan với khát vọng kiếm tìm/ ở
đâu đó phía chân mây là ước mơ em…
Thơ Đặng Thị
Thanh Hương thể hiện cái tôi mạnh mẽ, bạo liệt: tiếng nói nữ quyền, phá tan mọi
định kiến, rào cản. Cái tôi đầy bản lĩnh vươn lên, không cam chịu, không an phận,
không muốn phải âm thầm gặm nhấm nỗi cô đơn… Thế giới thơ của Đặng Thị Thanh
Hương là thế giới của những khao khát đang bùng lên mạnh mẽ. Chị diễn tả tình
yêu và những cơn khát của tình yêu rất thật - đàn bà:
người đàn bà bước vào tuổi hồi xuân/ nhựa sống bật mầm lên lần cuối/ để ngày mai vùi vào trong đất/ tháng năm trôi tuổi trẻ qua rồi (Giấc mơ hồi xuân).
Cho nên phải tận
hưởng sống và yêu hết mình ngay từ hôm nay, nếu còn có thể:
thôi nào hãy
cứ sống như ngày mai phải chết/ thôi nào hãy cứ yêu như ngày mai ta mất nhau rồi
(Tha thứ cho tình yêu).
Cái tôi buồn và
cô đơn thể hiện đều khắp trên các bài thơ của chị. Đó là cái buồn và cô đơn của
những cuộc tình dang dở, cái đau của một tâm hồn, một con người yêu đến cuồng
nhiệt nhưng không được đáp trả. Buồn vì những cuộc tình với những người đàn ông
đi qua cuộc đời chị. Cái buồn của một người phụ nữ gặp quá nhiều chông chênh,
trắc trở. Buồn vì những dị nghị, những lời đơm đặt của miệng lưỡi dư luận xung
quanh. Buồn vì những luân thường đạo lý, giá trị đạo đức bị chao đảo. Buồn vì ước
mơ làm người chưa trọn…
những cuộc tình phù du/ những người đàn ông tẻ nhạt/ họ đã cho ta đầy ngăn kỷ niệm u buồn/ họ đã cho ta đầy tay những niềm vui không
trọn vẹn/ lúc đó
ta là đàn bà với đam mê rất thực/ và ta gọi là: hạnh phúc (Những giấc mơ pha lê).
Đề tài chính
trong thơ Đặng Thị Thanh Hương là viết về tình yêu của người phụ nữ với những đổ
vỡ, mất mát, bất hạnh, đau thương nhưng giàu nghị lực và niềm tin vào tương lai
phía trước. Một cái tôi lúc nào cũng khao khát yêu và được yêu, yêu đến hết
mình, yêu đến tận cùng. Để rồi bất chợt, chị nhận ra rằng mình đã qua tuổi
40, ở cái độ tuổi mà lẽ ra người phụ nữ đã yên bề gia thất, sống vui vầy, hạnh
phúc cùng chồng con. Với chị, điều ấy nó xa vời quá. Người đàn bà đi qua tuổi
40, dung nhan tàn tạ, tiêu điều, mái tóc khô xác bởi bao lần hò hẹn bất thành.
Mắt nhớn nhác tìm chiếc gương để soi thì chị giật mình ngộ ra tất cả đã là quá
vãng.
người đàn bà qua tuổi 40/ tóc khô xác bởi bao lần hò hẹn/ mắt nhớn nhác tìm gương thần bên cửa/ giật mình soi năm tháng phía sau rồi (Ngọn nến tuổi 40).
Nhà thơ Đoàn Thị
Lam Luyến, người phụ nữ đa tình, đa tài, đa đoan cũng đã từng thốt lên rằng: Tình duyên ai muốn thăng trầm/ Ba
mươi tuổi đã một lần bơ vơ/ Càng say, càng gặp tình vờ/ Non non nước nước
lập lờ... lứa đôi (Yêu để
cho thơ).
Chị mạnh dạn, táo bạo, thẳng thắn khi đề cập đến bản
năng con người. Đặc biệt dám nói thật những suy nghĩ của người phụ nữ. Những điều
mà lâu nay người ta cho là cấm kỵ, không được nói, ngại nói. Trong thơ chị, chị
bộc bạch mọi ngõ ngách, nói hết những gì cần nói mà không hề giấu giếm, che đậy.
Bởi chị nghĩ rằng, đó là nhu cầu…
Chị vượt rào cản, bứt phá trong thơ… Đó là cách để
chị thỏa cơn khát tình yêu đang hừng hực cháy trong con người chị.
giữa muôn trùng thăm thẳm nỗi khát khao người
đàn bà trong em luôn tỉnh giấc/ nhưng biết lấy gì làm dịu đi cơn khát/ khi gối
chăn đã lâu không phơi kịp nắng trời (Khát…).
Rất tâm lý và rất thật. Rất đời và rất người. Đó
là nỗi khát thèm, tình yêu nhục thể trỗi dậy, nỗi khao khát đàn bà trong em luôn
tỉnh giấc khi chuyện “gối chăn đã lâu không phơi kịp nắng trời”…
Để được gần anh,
cận kề bên anh, nhà thơ có mơ ước.
Em mơ giấc mơ bầu trời mà anh sống trên mặt
đất/ Em giấu đi
đôi cánh để gần anh.../ Đêm đêm em tỉnh giấc một mình/ Chắp đôi cánh/ em vừa bay/ vừa khóc... (Nghi thức tình yêu).
Dấn thân và khao khát có được tình yêu cho riêng
mình nên người phụ nữ có được sức mạnh. Đó là sức mạnh được xây dựng trên niềm
tin, trên sự chân thật của trái tim người đàn bà yêu quá đỗi có lúc như ngờ nghệch,
dại khờ.
giọt tiết trinh loang trong chiều thu cũ/
em đánh mất trái tim mình trở thành đàn bà ngày ấy mấy mươi năm (Bông huệ trắng cho cuộc tình).
Và đó cũng là cái giá phải trả cho những cuộc tình
đẫm đầy nước mắt…
Sau những cuộc tình không đầu, không cuối. Sau những
trận “mưa”, những “giông bão”, những mùa “hạn hán” trong tình yêu, nhà thơ bẽ
bàng: Tuổi xuân em đã qua rồi còn đâu/ Nhạt như trầu chẳng
có cau/ Làn môi cắn chỉ thay màu thời gian/ Trầu không
lá úa trên giàn/ Quả cau điếc để lỡ làng duyên ai! (Trầu không).
Trầu không lá úa/ quả cau điếc là cách liên tưởng độc đáo. Chỉ một
tình yêu bất thành, một sự lỡ làng duyên phận, một sự đau đáu khôn nguôi.
Cũng có đôi lúc nhà thơ suy ngẫm lại, tự vấn với
chính mình:
có phải ta đã sai rồi không, khi mơ một
giấc mơ quá sức mình/ có phải ta là đàn bà thì chỉ dừng ở hành trình khao
khát (Đời người chật chội).
Những tổn
thương, mất mát đã hằn sâu trong trái tim chị. Chị nghiệm lại đoạn đời đã qua với
trăm nghìn cột mốc. Qua từng cột mốc có cả những đam mê, nụ cười, mỗi cột mốc đều
có một người đàn ông; nhưng ở đó toàn những âm mưu, toan tính và đầy cạm bẫy…
Em đã đi qua trăm ngàn cột mốc/ Về phía
con đường hút mù sương/ Mỗi cột mốc là một người đàn ông/ Mang bộ mặt đam mê và
nụ cười quyến rũ/ Họ giơ tay mời mọc/ Cả tin em nhận lấy nỗi buồn.
Sau những năm
tháng đổ vỡ, sống cuộc sống độc thân của người đàn bà đã ly hôn, chị mới cảm nhận
đến tận cùng cái mong manh, dễ vỡ của ái tình.
Ru em câu hát
ngày xưa/ Đóa phù dung hỡi bây giờ nơi đâu?/ Mười năm câu hát còn đau/ Vườn xưa
hoang vắng lá nhàu bước chân./ Người đi hứng gió bụi trần/ Cây phù dung
đã mấy lần ra hoa/ Em về nhặt tháng ngày xa/ Nhặt thêm câu hát ươm qua nỗi buồn
(Hoa phù dung).
Chắc hẳn con người sinh ra ai cũng
mong muốn mình được hạnh phúc, vợ chồng yêu thương nhau, cùng chia sẻ với nhau
mọi vui buồn trong cuộc sống. Đó là một gia đình được xây dựng và tồn tại trên
cơ sở tình yêu chân thành và tự nguyện. Thi sĩ Đặng Thị Thanh Hương cũng từng
mơ ước có một gia đình hạnh phúc, cả hai cùng sống trọn đời bên nhau, dù chẳng
được trọn trăm năm nhưng cũng đến bạc đầu. Thế nhưng, cuộc đời không bao giờ
như ý mình muốn, chị lấy chồng, sau đó không lâu cả hai phải dắt nhau ra tòa.
Dù biết rằng tình yêu khi không còn nữa thì đành phải chia tay. Đó là cách để tự
giải phóng cho nhau. Nhưng Đặng Thị Thanh Hương vẫn xót xa, day dứt đến tội
nghiệp. Bài thơ Gửi chồng cũ chính là những tiếng nấc
nghẹn ngào:
Trên tòa thẩm phán hỏi
Mâu thuẫn giữa hai ta
Mình nhìn nhau bối rối
Lí do gì chia xa?
Những ảo tưởng trong tình yêu có thể đem lại cho Đặng
Thị Thanh Hương ít nhiều thi vị, ngọt ngào trong cảm xúc nhưng chính nó cũng là
nguyên nhân dẫn đến sự đổ vỡ và thất bại đến nhói lòng. Nhà thơ giờ đây đã phải
đối diện với một thực tế phũ phàng, bi đát và không kém phần ảo não, thương đau.
Đã lâu rồi nguội lửa
Đã lâu rồi nhạt canh
Lâu lắm rồi giường lạnh
Nhà không người vắng tanh
Thoắt thế mà mười năm
Vừa đó mà hoa rụng
Tóc vợ không còn xanh
Mây che về lối mộng
Đau đớn về mặt thể xác đã là điều
đáng sợ nhưng đau đớn về mặt tâm hồn mới là điều đáng sợ hơn nhiều, đó là vết
thương lòng không bao giờ lành được:
Tiễn chồng sang bến mới/ Lời ru nghiêng cánh cò/ Vợ ngồi khâu lưới nhện/ Giăng bắt bóng tò vò/ Vợ vẫn qua ngõ chợ/ Mua rau gạo dưa hành/ Bên mâm
cơm nguội lạnh/ Thói quen ngồi cửa canh/ Mai đường đời tức thở/ Còn ai gọi bằng chồng/ Thôi hết rồi duyên nợ/ Vợ về bàn tay không/ Mai đường đời khuất nẻo/ ùa đông đến ngang trời/ Vào những đêm trở gió/ Vợ gọi thầm: Chồng ơi....
Lời thơ như cấu véo vào tâm can người đọc, vừa là
tiếng thở dài, cũng là tiếng lòng trĩu nặng những tâm tư. Bẽ bàng, xa xót khi
phải “tiễn chồng sang bến mới” - “vợ về bàn tay không” và nỗi đau càng tăng gấp bội phần khi
mùa đông đến, vào những đêm trở gió, vợ chỉ biết gọi thầm: Chồng ơi… Tiếng
gọi ấy chỉ là vô vọng, tiếng gọi ấy như vết dao cắt cứa hồn người, vì Chồng
cũ giờ đã hạnh phúc ở bên người phụ nữ khác rồi…
Chị ý thức sâu sắc giữa hạnh phúc và khổ đau, giữa
được và mất, giữa có và không trong đời sống:
Nhưng sao em
vẫn chập chờn giữa cơn mơ/ Anh như một điều không có thật/ Hạnh phúc hôm nay lẽ
nào không vĩnh viễn/ Bất hạnh vần xoay số phận con người.
Đặng Thị Thanh
Hương dám chịu trách nhiệm trước những phát ngôn của mình, chị công khai thừa
nhận những mất mát, đau khổ, ước mơ và cả những điều người ta ngại nói, hoặc
không dám nói:
Ta đã chán rồi những mưu mô tính toán hằng
đêm
Cho đến ngày hôm sau để làm thế nào kiếm
được nhiều tiền và được lên chức
Đồng tiền đầy mồ hôi mặn chát
Chức danh trên vai nặng trĩu trách nhiệm đời
Nhưng nếu không có những tham vọng kia liệu
ta có thể thành người
Khi ngày đêm chỉ ru mình bằng sự bình yên
dối trá.
Có phải ta đã sai rồi không khi mơ một giấc
mơ quá sức mình?
Có phải ta là đàn bà thì chỉ dừng ở hành
trình khao khát
Mà đừng mơ cao xa, đừng mơ những giấc mơ
tiền bạc
Chỉ là những hy sinh cho mái ấm gia đình
Và chắc rằng ta sẽ có bình yên
Bên một người đàn ông như bao người lựa chọn…
Nhà thơ Đặng Thị Thanh Hương từng tâm sự: “Để
gìn giữ được hạnh phúc gia đình, tôi nghĩ rằng chỉ có nguời đàn bà nào thật cao
cả, biết nhìn người đàn ông với cái phần “con” trong họ thì có thể bỏ qua cho
những lỗi lầm mà người ấy mang đến cho mình và gia đình. Tuy nhiên vết thương ấy
mãi mãi hở và là dấu ấn không phai mờ trong con đường đời song hành với vai trò
làm vợ và làm mẹ của họ sau này. Đàn bà khôn ngoan là người không bao giờ hối
tiếc kẻ bỏ đi bởi nếu hạnh phúc phải giữ bằng thủ đoạn thì đâu cần gì cái thứ
tình đồng sàng dị mộng ấy chứ. Phụ nữ bây giờ mạnh mẽ lắm, họ chủ động và độc lập,
không có đàn ông bên cạnh họ vẫn sống tốt và thành đạt cũng như nuôi dạy con
cái trưởng thành.
Theo tôi, đàn ông rất cần nhưng không phải
là thứ không thể thiếu đối với người đàn bà…”.
Tôi thấy những
người phụ nữ làm thơ hay từ xưa đến nay thường họ rất đa tài, đa tình và đa
đoan. Và hình như họ thường gặp bất trắc trên con đường tình cảm của riêng
mình. Đặng Thị Thanh Hương cũng là một trường hợp như thế… Chị vừa là một nhà
thơ, nhà báo, một doanh nhân. Ở lĩnh vực nào chị cũng là người tạo được dấu ấn,
trải qua nhiều nhọc nhằn, gian khó nhưng chị luôn là người thành công. Tương
lai chị cũng sẽ là một nhà văn với những tác phẩm để đời ghi lại những câu chuyện
về cuộc đời của chị, những người xung quanh chị, đời sống xã hội mà chị đã sống
đã trải nghiệm. Hi vọng với văn xuôi chị có thể chuyển tải đầy đủ những điều
mình muốn gửi gắm…
Trải qua những sóng gió, sau bao tháng ngày làm người
mẹ đơn thân, tình yêu chợt đến chợt đi, hạnh phúc cũng thoảng qua như gió rồi
chị cũng đã tìm được bến đỗ của đời mình. Nhưng với chị, chị vẫn cảm
thấy chưa bình yên: Vừa bình minh thoắt đó đã chiều tàn/ Vừa đi qua
nhau chén trà đã nguội/ Hạnh phúc khổ đau không là mãi mãi.
Vì tất cả mọi thứ
trên đời này chỉ là tương đối, không có gì là vĩnh viễn nên những suy nghĩ của
chị chính là tâm thế sống. Nếu có bất trắc xảy ra trong đường đời phía trước
thì cũng là quy luật tất yếu, chị sẽ đón nhận, rồi cũng sẽ tìm cách vượt qua
Trích sách Tình Thơ Bạn Thơ 1/
VANDANBNN gt
Trích sách Tình Thơ Bạn Thơ 1/
VANDANBNN gt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét